Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô càng đi càng nhanh, hướng thẳng về phía ga tàu điện ngầm gần đó. Chiếc Audi đen bám theo sau, người đàn ông hạ cửa kính xuống, thò đầu ra gọi: “Trinh Tịnh, lên xe đi, anh đưa em về nhà.”. Đàm Trinh Tịnh làm như không nghe thấy, cúi đầu đi thẳng về phía trước. Bước chân vội vã, gót giày cao gõ lên mặt đường tạo thành những tiếng lộp cộp. Nhiếp Tu Tề lòng như lửa đốt, kiên trì bám theo: “Trinh Tịnh, em nghe anh giải thích đi.”.
Đàm Trinh Tịnh không đáp lời, thấy ga tàu điện ngầm đã ở ngay trước mặt, cô rảo bước hòa vào dòng người. Ngồi tàu điện ngầm về đến ga gần nhà, cô đi từ dưới hầm lên rồi tiến về phía khu chung cư. Đi bộ cả ngày khiến cổ chân cô đau nhức. Đàm Trinh Tịnh cúi đầu bước đi, không chú ý xung quanh, khi sắp vào tòa nhà thì bất ngờ bị một cánh tay chặn lại. Hơi thở lạnh lẽo của người đàn ông bao phủ lấy cô, vây cô lại.
Nhiếp Tu Tề đã nhiều ngày không được thân mật với cô, lòng ngứa ngáy khó chịu. Anh vừa hôn lên má cô vừa nói nhỏ bên tai: “Trinh Tịnh, em nghe anh giải thích đi, chỉ là anh quá sợ mất em…”. Đây là khu chung cư nhà cô, dù trời đã tối và vắng vẻ, nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể có người đi qua. Anh luôn hành xử trắng trợn như vậy, không quan tâm đến việc bị người khác nhìn thấy, cũng chẳng màng đến danh dự của cô.
Máu trong người Đàm Trinh Tịnh sôi lên, cô dùng hết sức đẩy anh ra rồi nhìn anh bằng ánh mắt giận dữ. Giọng cô nghẹn ngào: “Anh chưa bao giờ nghĩ đến cảm nhận của tôi!”. Cô đỏ mắt trừng anh: “Đừng theo tôi nữa! Anh có tư cách gì mà can thiệp vào chuyện của tôi. Anh, anh thực sự là một kẻ đáng ghét.”. Tầm nhìn mờ đi, cô đưa tay lau khóe mắt, lườm anh bằng ánh mắt mà cô cho là hung dữ nhất, sau đó bước nhanh lên cầu thang về nhà. Vừa về đến nhà, cô lập tức chui vào chăn khóc nức nở.
Ngày hôm sau đi làm, cô nhìn thấy chiếc Audi đen vẫn đậu ở cổng khu chung cư, bên đường còn vương tàn thuốc, cô biết Nhiếp Tu Tề đã đợi ở đây suốt đêm. Cô hừ một tiếng rồi bước nhanh qua, không thèm liếc nhìn mà đi thẳng đến trạm xe buýt. Nhiếp Tu Tề ngủ trong xe cả đêm. Khi tỉnh dậy thì đã hơn mười giờ sáng, anh đã bỏ lỡ cô. Anh ảo não siết chặt vô lăng, đành lái xe đến cơ quan trước, tan làm sẽ đến tìm cô sau.
________________

Buổi họp lớp diễn ra vào cuối tuần. Khi Văn Hinh và Đàm Trinh Tịnh đến khách sạn, mọi người gần như đã có mặt đông đủ. Các bạn học đang uống rượu, trò chuyện rôm rả, không khí vô cùng náo nhiệt. Nhân viên lễ tân dẫn hai người đến phòng bao, khi đẩy cửa bước vào, Đàm Trinh Tịnh thoáng thấy Vương Hiểu Phi ngồi lẫn trong đám đông. Cô ta đang nói chuyện gì đó với vài người bạn, trông thấy Đàm Trinh Tịnh, sắc mặt cô ta lập tức biến đổi.
Có vài người bạn học cũ vẫy tay chào. Đàm Trinh Tịnh nói nhỏ với Văn Hinh: “Ngồi bên kia đi.”. Văn Hinh vỗ nhẹ tay cô, bình tĩnh chào hỏi những người khác rồi cùng cô ngồi vào khu vực dành cho nữ. Nội dung các buổi họp lớp thường chỉ xoay quanh việc khoe khoang. Thậm chí có người còn ngấm ngầm cạnh khóe nhau, chuyện này chỉ người trong cuộc mới hiểu.
Kể từ khi Đàm Trinh Tịnh xuất hiện, Vương Hiểu Phi trở nên mất tự nhiên, cô ta cảm thấy ánh mắt Văn Hinh nhìn mình đầy ẩn ý. “Ơ, Hiểu Phi, túi xách của cậu đẹp quá.”. Một bạn nữ chỉ vào túi xách của Vương Hiểu Phi, nói đùa: “Mua ở đâu thế? Mình cũng muốn mua một cái giống vậy.”. Vương Hiểu Phi chột dạ sờ vào túi, liếc nhìn Đàm Trinh Tịnh, thấy cô không có phản ứng gì mới hào phóng đáp: “Được người ta tặng, để mình về hỏi xem mua ở đâu.”.
Đàm Trinh Tịnh đương nhiên không bỏ qua cuộc đối thoại này, cô liếc nhìn chiếc túi trong tay Vương Hiểu Phi, cảm xúc đột nhiên trầm xuống. Cô vẫn nhớ tờ hóa đơn mua hàng trong túi Trương Sướng mà mẹ chồng từng cho cô xem. Chiếc túi xách đó, nếu cô nhớ không lầm thì giống hệt chiếc trong tay Vương Hiểu Phi. Khi ấy Đàm Trinh Tịnh còn tưởng anh ta mua cho mình. Về sau mãi không thấy Trương Sướng lấy ra, cô cũng không để ý, chỉ nghĩ anh ta tặng cho mẹ chồng. Bây giờ nghĩ lại, xem ra là mua cho Vương Hiểu Phi.
Cô không thể ngồi thêm được nữa, sắc mặt xám xịt, nói với Văn Hinh một tiếng rồi đứng dậy rời khỏi phòng bao. Ra khỏi khách sạn, tâm trí hỗn loạn lúc này mới ổn định lại đôi chút. Đi dọc ven đường một lúc lâu, cô hạ quyết tâm lấy điện thoại ra, tìm một cái tên trong danh bạ rồi ấn nút gọi. “Alô?” Cuộc gọi lần này rất nhanh đã được kết nối.

Bình luận (0)

Để lại bình luận