Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiên Viên Dạ theo bản năng ôm lấy eo thon, hưởng thụ da thịt trơn trượt lại nóng bỏng, Nhược Diệp còn cọ xát hai bầu vυ” đầy đặn mềm mại lên ngực hắn. Dừng lại quan sát mới thấy hai mắt nàng mê ly nhưng mông lung, thần trí cũng hỗn độn không rõ ràng, khuôn mặt tuấn tú tối sầm lại, Hiên Viên Dạ nghiến răng nghiến lợi nói: “Đáng chết, bọn họ lại hạ xuân dược cho nàng?”
“Hửm?” – Nhược Diệp lúc này có chút mơ mơ màng màng, nàng không đáp lời lại, chỉ biết ngước mắt lên nhìn chằm chằm Hiên Viên Dạ, tay nhỏ thì sờ soạng lung tung. Mười ngón tay khẽ chui vào bên trong làn tóc đen, hai cánh môi ướŧ áŧ dán lên bờ môi của hắn, hơi thở nàng dồn dập, đầu lưỡi mềm mại như ngọn lửa đốt cháy dục hỏa nam tử.
Nhược Diệp nhìn ánh mắt Hiên Viên Dạ dần dần hòa tan, nàng thấp giọng, run rẩy nói: “Gia ôm nô gia đi, mau ôm lấy nô gia thật chặt đi…”
Nhìn đôi môi kiều diễm ướŧ áŧ, nhu nhược động lòng người, Hiên Viên Dạ chợt chẳng muốn đi trừng phạt người nào nữa, hắn vươn cánh tay dài ra ôm chặt nàng vào lòng rồi thả xuống những nụ hôn nhỏ vụn trên cổ.
Nhược Diệp ưm một tiếng, bàn tay lười biếng quấn lấy cổ hắn, thuận thế dựa vào trong l*иg ngực. Một tay khác gấp không chờ nổi kéo kéo quần áo hắn, chỉ trong chốc lát hai người đã dính chặt lấy nhau.
Lúc này Hiên Viên Dạ mới phát hiện ra dưới háng Nhược Diệp đã sớm tràn ra rất nhiều dâʍ ŧᏂủy̠. Hắn đút hai ngón tay vào, sâu bên trong âʍ đa͙σ nàng nóng hổi như núi lửa sắp phun trào, dâʍ ŧᏂủy̠ càng chảy ra ồ ạt. Cơ thể Nhược Diệp như con rắn nước không ngừng uốn éo, hy vọng cái thứ đầy tính nam kia nhanh chóng đút vào bên trong mình, trong mũi nàng thở ra tiếng hừ hừ khiến người mất hồn: “Ưm hừ… Gia… Nhanh lên… Nô gia chịu không nổi… Ưʍ… Gia nhanh lên đi… L*и da^ʍ nô gia không chịu nổi nữa… Ô ô… Gia…”
Nghe tiếng cầu xin như kéo hồn, Hiên Viên Dạ cũng không nhịn được, côn ŧᏂịŧ dưới háng dần thô trướng lên. Cúi đầu hôn nhẹ lên môi Nhược Diệp, côn ŧᏂịŧ liền đột nhiên thúc mạnh về phía trước, côn ŧᏂịŧ đã đút được toàn bộ vào trên trong.
Cảm giác như được tiến vào hồ nước mềm mại, ấm áp, Hiên Viên Dạ cùng Nhược Diệp đồng thời phát ra tiếng thở dài thỏa mãn.
Côn ŧᏂịŧ đưa đẩy bên trong âʍ đa͙σ nhỏ hẹp, tầng tầng thịt non ôm chặt lấy côn ŧᏂịŧ càng khiến du͙© vọиɠ Hiên Viên Dạ tăng vọt. Hắn không khỏi đẩy nhanh tốc độ, mà Nhược Diệp bị trúng xuân dược như bước chân vào chốn thiên đường, không nhịn được phát ra những âm thanh rêи ɾỉ kiều mị.
Đâm vào rút ra như vậy một hồi, cơ thể Nhược Diệp chợt rung động. Thân hình rắn nước uốn éo ngả người về trước phối hợp với từng động tác của nam nhân, trong miệng tràn đầy những tiếng rêи ɾỉ vô ý thức: “A… Sướиɠ quá… Gia ȶᏂασ chết nô gia đi… Ưʍ… Muốn chết… Còn muốn… Ưʍ… Còn muốn nữa…”
“Muốn nữa?” – Nghe vậy, Hiên Viên Dạ dừng động tác rồi kéo Nhược Diệp lên trên người mình, đáy mắt mang theo chút ý cười nói: “Thế thì nàng tự động đi…”
Tư thế như này giúp côn ŧᏂịŧ có thể đút vào càng sâu, Nhược Diệp không hề do dự, lập tức ngồi lên người nam tử bắt đầu chủ động vuốt ve.
Hiên Viên Dạ nằm thoải mái hưởng thụ, mắt thấy hai vυ” trắng nõn lắc lư theo từng nhịp nàng đong đưa cơ thể, hắn nhịn không được vươn tay ra xoa bóp lấy cặρ √υ” bự, đồng thời cũng hung hăng dựng thẳng phần eo lên.
Như vậy càng làm Nhược Diệp thêm hưng phấn. Hai má nàng hồng hồng, nàng động tình rêи ɾỉ, đôi tay bất lực đỡ lên l*иg ngực cứng rắn của Hiên Viên Dạ, hai chân cũng dùng sức quấn chặt lấy eo hắn. Mông vểnh lên gia tăng tần suất chuyển động bên hông Hiên Viên Dạ: “Gia… Ừm… Ưʍ.. Đừng dừng… TᏂασ ta… A… Đυ. chết ta đi gia…”
Hiên Viên Dạ nghe thế càng thêm hứng tình, hắn đỡ lấy eo thon của Nhược Diệp mà đâm vào càng thêm sung sức.
Nhược Diệp ra sức đón ý nói hùa, mông vểnh đong đưa cuồng loạn, tiểu huyệt không ngừng phun ra nuốt vào dươиɠ ѵậŧ thô to của Hiên Viên Dạ, âʍ đa͙σ co rút ra sức bóp chặt lại, nước da^ʍ từ chỗ sâu nhất phun ra ồ ạt, bị côn ŧᏂịŧ đè ép đến phát ra âm thanh “xì xì” da^ʍ uế.
Thấy Nhược Diệp mị nhãn như tơ, bộ dạng nàng dạt dào xuân tình, tâm Hiên Viên Dạ nảy lên. Hắn chậm rãi đứng dậy, đôi tay vòng qua eo thon nhỏ xinh kia, chợt hắn cúi đầu, môi kề môi nàng. Nhược Diệp cũng thuận theo ôm lấy cổ nam nhân, hai người trao nhau những chiếc hôn nồng nàn, đầu lưỡi càn quấy, nước bọt chảy xuôi chảy dọc trong miệng lẫn nhau.
Động tác ở phía dưới cũng không ngừng lại, thậm chí cả trên cả dưới đều phát ra âm thanh dâʍ ɭσạи. Hiên Viên Dạ dần dần đẩy nhanh tốc độ đâm vào rút ra, hắn dùng sức thúc lên, mông nhỏ Nhược Diệp cũng dùng sức đón ý nói hùa theo hắn.
Có lẽ là do xuân dược, du͙© vọиɠ đọng lại rất lâu sau đó Nhược Diệp mới lêи đỉиɦ, nàng mở miệng vội vàng rêи ɾỉ: “A… Nô gia sắp ra… Ưʍ… Đυ. nô gia… Ưʍ… Ưʍ… Gia…”
Sau đó là một trận run rẩy kéo đến, mông vểnh cấp tốc động tác nhấp lên nhấp xuống, âʍ đa͙σ co rút lại dùng sức kẹp chặt lấy côn ŧᏂịŧ: “Ưʍ… Mau… Ưmmm… L*и da^ʍ bị đυ. xuyên rồi… A… Nô gia chịu không nổi… Gia… Ưʍ… Sắp ra rồi…”
Hiên Viên Dạ biết Nhược Diệp sắp lêи đỉиɦ, hắn cũng không ngừng lại mà càng thêm kịch liệt đâm vào. Chợt hắn cảm giác từ chỗ sâu bên trong kia trào ra dòng nhiệt nóng hổi, từng luồng dâʍ ŧᏂủy̠ cọ rửa lên qυყ đầυ bành trướng của Hiên Viên Dạ, dâʍ ŧᏂủy̠ như lửa nóng theo động tác của côn ŧᏂịŧ phun vãi ra bên ngoài, chảy đầy trên đùi hai người lẫn khăn trải giường ở dưới thân.
Lúc này Nhược Diệp trông rất mờ mịt, Hiên Viên Dạ cũng không vội, hắn từ từ chuyển động dần dần, cũng nhẹ nhàng hôn lên chóp mũi nàng đầy yêu thương, đôi tay vuốt ve phần lưng bóng loáng. Quả nhiên Nhược Diệp thở dốc được một hồi, xuân dược lại một lần nữa phát huy tác dụng, Nhược Diệp không nhịn nổi phập phồng lên xuống vuốt ve côn ŧᏂịŧ. Lúc này Hiên Viên Dạ mới lại đâm vào rút ra bắt đầu một hiệp mới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận