Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cảm xúc tham lam, hận không thể hiện tại ấn cô xuống mà hung hăng thao, không màng tất cả mà thao lạn cô.

Tô Phàm nằm ở trên sô pha tỉnh lại, trên người còn đắp một tấm thảm, đầu ngược lại đau đến lợi hại, trước ngực cũng có chút đau.

Cô vội vàng đứng dậy nhìn xung quanh, nhìn thấy chính mình vẫn quần áo chỉnh tề, nhìn hoàn cảnh phía trước không có gì thay đổi, nhẹ nhàng thở ra.

Điện thoại trong túi áo vang lên, cô lấy ra nhìn thoáng qua, là tin nhắn từ số điện thoại quen thuốc

【 Có muốn nhận tro cốt của ba mẹ cô không? Đến chỗ này, tôi sẽ đưa cho cô 】

Người từ trong bếp đi ra, thấy cô tỉnh liền cười xán lạn.

“Chị vừa rồi ngủ hết nửa tiếng, thực xin lỗi, là do em không để ý độ cồn trên rượu, chị có muốn ăn chút trái cây giải rượu không?”

Tô Phàm kéo thảm lông xuống đứng dậy,” Không có việc gì, không cần, cũng do tôi không chú ý thôi, tôi còn chút việc nên phải đi trước còn chai rượu kia cậu cũng đừng uống nhiều.”

Hạ Hạo Nguyên thấy cô muốn đi liền tiến nhanh hai bước, túm chặt lấy tay cô.

Sức lực rất lớn, cô quay đầu nghi hoặc nhìn cậu.

“Làm sao vậy?”

Hạ Hạo Nguyên cũng là sửng sốt, cậu không nghĩ chính mình do không muốn cô đi mà phản ứng lớn vậy.

Sau đó liền phản ứng lại, ôn nhu cười,” Chúng ta trao đổi số điện thoại đi chị, nếu có rượu ngon em sẽ liền giới thiệu tiếp.”

Nói rồi liền lấy ra di động của mình, quay số đưa cho cô.

Tô Phàm nhanh chóng nhập số của mình, Hạ Hạo Nguyên gọi thử, vài giây sau liền nghe thấy điện thoại cô vang lên.

“Lưu lại đi, em luôn luôn ở đây.”

Những lời này có chút ái muội, Tô Phàm lại cảm thấy con cừu nhỏ này chắc không có loại ý tứ kia.

“Vậy tôi đi trước, ngày mai gặp.”

“Được, chị đi đường cẩn thận nhé.”

Khóe miệng cười thâm trầm, hạ thân sưng to bức cậu đến muốn phát điên.

Cô đứng trong thang máy của tiểu khu, sững sờ nhìn tin nhắn trong điện thoại.Cô không nghĩ đây là ” người hảo tâm” có thể đây là một cái bẫy để cô bước vào.

Trịnh Minh làm sao có thể dễ dàng đưa tro cốt của cha mẹ cho cô vào lúc này, nhất định có âm mưu gì đó, nhất định.

Tô Phàm cắn móng tay, rối rắm không biết nên như thế nào cho phải, đứng ở tại chỗ vài phút, phảng phất như cả thế kỷ đã trôi qua, cuối cùng cô vẫn muốn nhận lại tro cốt của cha mẹ.

‘ ong ——’

Di động rung lên, lại có tin nhắn tới.

” Vị trí đã gửi cho cô, một tiếng nữa nếu cô không đến, tôi sẽ ném tro cốt của họ đi.”

Nắm chặt di động, Tô Phàm nhanh chân bước ra khỏi tiểu khu.

Khi cô thấy được cửa phụ có quán giết cá, trên bàn bày các loại dao phay bén nhọn sáng bóng, mũi dao sắc bén để lại trên thớt từng vết chém, bước chân lập tức dừng lại.

Bà chủ tiệm cợt nhả hỏi, “Mỹ nữ, muốn mua hay xem gì sao?”

Ánh mắt không mang một tia ấm áp của cô nhìn thẳng vào bà chủ tiệm.

“Dao phay bán thế nào.”

Sảnh khách sạn vắng tanh, ngoài hai nhân viên lễ tân ở quầy tiếp tân, cô dường như là người duy nhất trong khách sạn chưa mở cửa cho công chúng.

“Tô tiểu thư đúng không, Trịnh tiên sinh ở trên lầu, tôi se đưa ngài đi lên.”

Giày cao gót nên trên mặt đất vang lên từng tiếng thanh thúy, ánh mắt tùy ý đánh giá chung quanh, thang máy tới lầu 13, nữ tiếp tân dẫn đường dừng lại trước cửa một căn phòng rồi ra hiệu cho cô.

Tô Phàm nhếch khóe miệng, giơ tay gõ cửa.

“Vào đi.”

Bên trong đúng là tiếng của Trịnh Minh.

“Yo, còn 10 phút nữa là đã thành đến muộn rồi, tôi còn tưởng cô sẽ không đến.”

Hắn ngồi trên ghế sofa đơn, thong thả gác chân, tựa lưng vào ghế, thong thả nhìn cô.

“Như thế nào, tôi rốt cuộc muốn nhìn xem, ông chủ Trịnh mời tôi đến đây là để làm gì.”

Trịnh Minh chống tay vịn đứng dậy, “Cô là người thông minh, hẳn là biết, tôi mời cô tới đương nhiên không phải là chuyện tốt.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận