Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tin tức chiến sự ở Trùng Khánh đang căng thẳng, báo chí đưa tin quân địch đã tấn công dữ dội. Phó Hàn Sinh phải đích thân đi chuyến này để vận chuyển lô thuốc kháng sinh quan trọng. Giữa thời loạn lạc, bom đạn vô tình, điều duy nhất khiến hắn không yên lòng chính là Mộ Diên.
Gió đêm thổi qua lành lạnh, Mộ Diên đứng trong vòng tay hắn, lòng rối bời. Cô muốn nói gì đó để giữ hắn lại, hoặc hứa hẹn điều gì đó chắc chắn hơn, nhưng lời nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng. Cô sợ, sợ lún quá sâu vào mối tình này sẽ không có đường lui.
“Được… nếu em trốn ra được thì sẽ ra đây.” Cô cúi đầu, lí nhí đáp lời rồi vội vàng xoay người chạy biến vào bóng đêm, để lại Phó Hàn Sinh đứng đó nhìn theo bóng lưng cô khuất dần.
Vừa bước vào sân, Mộ Diên đã thấy thím Kiều đang ngồi đợi dưới gốc cây hòe. Trên bàn đá bày một đĩa bánh ú, một ấm trà và một chén rượu nhỏ. Cánh hoa hòe trắng muốt rụng lả tả quanh người bà, tạo nên một khung cảnh vừa thơ mộng vừa cô liêu.
“Chiếc đèn lồng này đẹp quá, chắc đắt tiền lắm đây.” Thím Kiều nhìn chiếc đèn Hằng Nga trên tay cô, mỉm cười ẩn ý.
Mộ Diên cười trừ, đặt chiếc đèn lên bàn, cầm chén rượu lên uống một ngụm để che giấu sự bối rối. Rượu cay nồng xộc lên mũi khiến cô nhăn mặt.
Cô định đi vào phòng thì giọng nói của thím Kiều vang lên sau lưng: “Lúc nãy bà hàng xóm đối diện lại sang mách lẻo, bảo là hôm nay thấy có người đàn ông đứng lảng vảng trước cửa nhà chờ con. Thụy nha đầu, con có thấy ai không?”
Máu nóng dồn lên não, Mộ Diên quay phắt lại, chỉ tay về phía nhà đối diện, tức giận nói: “Cái bà già đó sao mà rảnh rỗi thế không biết! Chỉ là người đi đường đi ngang qua mà cũng đặt điều nói là tìm con. Bà ta có giỏi thì về mà dạy dỗ thằng con trai nghiện ngập của mình đi, suốt ngày đi rình mò chuyện nhà người khác.”
Thím Kiều thấy cô phản ứng gay gắt thì vội vàng kéo cô vào nhà, giọng ôn tồn: “Thôi thôi, con nóng nảy làm gì. Bà ta lắm điều thì kệ bà ta, mình cây ngay không sợ chết đứng. Con cãi nhau với bà ta chỉ thiệt thân thôi.”
Mộ Diên hậm hực đi lên phòng, nhưng trong lòng vẫn không thôi ấm ức.
Sáng hôm sau, vì đang được nghỉ học nên Mộ Diên ngủ nướng đến trưa mới dậy. Lúc cô xuống nhà, thím Kiều đang ngồi viết lách bên ánh nến leo lét. Bà viết rất chăm chú, thỉnh thoảng lại nhíu mày suy nghĩ.
Mộ Diên bước vào, tò mò hỏi: “Thím đang viết gì thế ạ?”
Thím Kiều đặt bút xuống, cẩn thận gấp tờ giấy lại bỏ vào phong bì: “Thím viết một bài báo gửi cho tòa soạn, ca ngợi mô hình giáo dục phương Tây ở trường con ấy mà. Tiện thể kiếm chút nhuận bút.”
Mộ Diên biết tính thím thanh cao, không bao giờ muốn ngửa tay xin tiền ai, nên cũng không hỏi nhiều. Cô chợt nhớ đến số tiền của hồi môn mẹ để lại, liền nói: “Dạo này nhà mình có túng thiếu không ạ? Con còn ít tiền mẹ để lại, hay con đưa thím dùng trước nhé? Ngày mai con sẽ đi tìm việc làm thêm.”
Thím Kiều nghiêm mặt: “Con bé ngốc này, tiền đó là để con phòng thân, sau này lấy chồng dùng đến, cấm được động vào. Thím ở đây tuy không giàu có gì nhưng cũng đủ sống qua ngày. Chờ chúng ta chuyển đi nơi khác thì mọi chuyện sẽ tốt hơn thôi.”
Thím Kiều dường như đã tính toán đâu ra đấy. Mộ Diên ngạc nhiên hỏi: “Sao tự nhiên thím lại muốn đi gấp thế ạ? Không phải thím bảo chờ con suy nghĩ thêm sao?”
Thím Kiều thở dài, ánh mắt đượm buồn: “Hôm qua thím đi xem hát, nghe người ta kháo nhau là quân Nhật đánh chiếm Trùng Khánh rồi, súng đạn nổ đùng đoàng, người chết như rạ. Thời buổi loạn lạc này, thím già rồi chết cũng không sao, nhưng con còn trẻ, nhỡ có mệnh hệ gì thì thím biết ăn nói sao với bố mẹ con dưới suối vàng?”
Mộ Diên im lặng. Trong lòng cô dấy lên một nỗi lo sợ mơ hồ. Phó Hàn Sinh nói hôm nay hắn đi Trùng Khánh…
“Khi nào thì mình đi ạ?” Cô hỏi, giọng lí nhí.
“Thím muốn đi càng sớm càng tốt. Hay là… ngày mai đi luôn nhé?”
Ngày mai? Quá nhanh! Mộ Diên hoảng hốt. Cô nhớ lại lời hứa đêm qua với Phó Hàn Sinh. Hắn nói sẽ đợi cô ở đầu ngõ…
“Thím ơi, phong thư này để con mang ra bưu điện gửi cho. Tiện thể con ghé hiệu sách mua vài cuốn về đọc.” Mộ Diên cầm lấy phong thư, viện cớ để ra ngoài.
Thím Kiều gật đầu đồng ý, vẻ mặt mệt mỏi xua tay cho cô đi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận