Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Hạo Hiên dừng cài cúc áo lại: “Em nói cái gì?”

Trần Khả Nhân tỏ ra ngoan ngoãn, rất kiên nhẫn mà giải thích lại và nói: “Không phải anh có người trong lòng sao? Cho nên sớm muộn gì em cũng phải rời đi! Anh yên tâm, em sẽ không liên lạc với anh nữa đâu và cũng sẽ không mang phiền phức đến cho anh, rất cảm ơn anh luôn chăm sóc em từ trước đến nay!”

Trần Khả Nhân còn tiếp tục lải nhải những chuyện khác, ý chính là ba năm này nhận được sự chăm sóc của Tống Hạo Hiên, không chỉ chữa khỏi bệnh cho mẹ cô mà còn mua nhà và trả phí đi học cho cô… Trần Khả Nhân thật sự cảm thấy mình đã nhận được nhiều rồi nên theo suy nghĩ của cô rằng đồ không nên lấy thì đừng lấy, ví dụ như ngôi nhà mà cô đang sống hiện giờ.

Nhìn Trần Khả Nhân thế này Tống Hạo Hiên không biết nên có biểu cảm gì.

Sau khi tiêu hóa nhiều thông tin như vậy, anh chậm rãi cởi cúc áo mà mình vừa cài xong ra: “Em nói lại lời vừa rồi xem.”

Trần Khả Nhân không hiểu mà nhìn anh: “Vừa rồi không phải em nói… A…”

Môi bị người ta chặn lại, là một nụ hôn như dã thú gặm nhấm. Tống Hạo Hiên mặc kệ ngày bình thường có háo sắc bao nhiêu thì chưa bao giờ làm cô bị thương, lần này thật sự rất là tức giận, không quan tâm thì đã cắn lên bờ môi của cô một cái, mùi máu lan ra ở trong miệng hai người.

Tống Hạo Hiên thở dốc một hơi, mắt sáng như đuốc, hung hăng nhìn chằm chằm cô, bỗng nhiên anh lại bật cười, chỉ là nụ cười này còn đáng sợ hơn so với lúc anh tức giận: “Mấy phút trước còn bày tỏ với anh mà bây giờ lại muốn chia tay à? Bé ngoan, có phải em muốn rời khỏi anh không?”

Trần Khả Nhân hồi hộp liếm môi, lại không cẩn thận liếm đến vết thương, lập tức “a” một tiếng, trong lòng cảm thấy rất oan ức. Rõ ràng người này muốn kết hôn nên cô rời đi thì cũng rất bình thường, có ai muốn làm một người thứ ba bị người ta chửi rủa đâu chứ, nhưng hết lần này đến lần khác người này còn trách móc cô… Chuyện này sao mà cô lại không cảm thấy oan ức cho được chứ?

Cô càng nghĩ càng tủi thân, không nhịn được mà nước mắt lưng tròng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn nhăn lại, vừa tủi thân vừa đáng thương nói: “Anh Tống, anh cũng sắp kết hôn nên em không muốn dây dưa với anh… Em không muốn làm người thứ ba, cho nên… chúng ta đã từng gặp nhau thì cũng phải đến lúc chia tay thôi…”

Lúc này Tống Hạo Hiên mới nghe tin tức anh muốn kết hôn, vừa rồi anh bị câu rời khỏi của Trần Khả Nhân kia làm cho tức giận đến mức xém chút nữa đánh mất lý trí, sau đó hơi bình tĩnh lại rồi suy nghĩ vài lần mới nhớ đến bên trong lời nói của Trần Khả Nhân có hơi không thích hợp.

Anh ngắt lời Trần Khả Nhân và hỏi: “Kết hôn cái gì chứ? Người yêu nào chứ? Sao em lại biết?”

Trần Khả Nhân cắn môi: “Em biết là… lần trước anh nói với em là đi công tác, nhưng thật ra… thật ra anh đến thủ đô để ở cùng, cùng…”

Cuối cùng cô không nói thêm được câu nào nữa, che mặt rồi khóc lên.

Vốn dĩ vì lời nói này của cô mà Tống Hạo Hiên tức giận đến tái mặt, bây giờ nhìn thấy dáng vẻ tủi thân của cô thì không tức giận nổi nữa. Anh vươn tay nâng đầu cô lên, vô cùng thương tiếc mà dùng ngón tay lau đi nước mắt trên mặt cô.

Rồi sau đó anh không thể làm gì khác mà chỉ đành thở dài: “Thật sự là một kẻ ngốc mà.”

Sau đó, Tống Hạo Hiên lại đưa tay trượt vào chăn mềm, vuốt ve và chơi đùa trên cơ thể cô.

Trần Khả Nhân cũng không phải thật sự ngốc, nhanh chóng hiểu Tống Hạo Hiên định làm gì. Cô trừng lớn hai mắt, có lẽ không ngờ rằng Tống Hạo Hiên lại không biết xấu hổ như vậy, rõ ràng hai người đều đã nói ra mà anh còn muốn làm vậy…

Cô tức giận nói: “Anh Tống!”

Tống Hạo Hiên không để ý lắm: “Nếu em đã nghi ngờ, chúng ta liền xử lý cho xong mối nghi ngờ này! Đúng lúc anh vẫn chưa mặc quần áo cho em, giờ rất thuận tiện…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận