Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nô lệ không đáng tiền

Khương Vãn Ly không phải cảm thấy đắt, nàng chỉ cảm thấy quá rẻ, năm mươi đồng bạc, chỉ bằng nửa giá của một con thỏ.
Hóa ra nô lệ không đáng tiền như vậy.
Khương Vãn Ly thầm nghĩ, có lẽ nàng còn không bằng cái bát trà mà chủ nhân nàng thường xuyên sử dụng.
Khương Vãn Ly nhìn nam nhân không biết đã móc một đồng vàng từ đâu ra rồi ném cho thương nhân. Dưới ánh nhìn cảm động đến rơi nước mắt của thương nhân, hắn lạnh lùng nói: “Khỏi thối.”
Việc Quân Đình trả một đồng vàng thay vì năm mươi đồng bạc không phải là vì hắn có nhiều tiền không biết tiêu làm sao, để mọi người tùy tiện lợi dụng. Mà đối với hắn, việc biến ra một đồng vàng bằng phép thuật thuận tiện hơn nhiều so với việc biến ra năm mươi đồng bạc.
Nhưng đối với Khương Vãn Ly, chủ nhân thông minh cơ trí của nàng thực sự hơi phung phí. Tất nhiên điều này nàng chỉ có thể nói trong lòng, không dám chỉ trích hắn như cách nhị phu nhân chỉ trích tam tỷ.
Thương nhân nhận tiền thì ngay lập tức mở dây thừng trói nữ nhân ra.
“Hai vị định đưa ả về bằng cách nào?” Thương nhân cẩn thận hỏi.
Cả hai đều ăn mặc đẹp và sang trọng, gã có đôi mắt tinh tường, ngay lập tức nhận ra trâm cài trên đầu của nữ nhân có giá ít nhất một ngàn vàng, chắc chắn là nữ nhân được nam nhân giàu có nuôi dưỡng. Mặc dù cả hai không mang theo đầy tớ và người hầu ra ngoài, nhưng cũng không thể tự cõng nô lệ về nhà.
Khương Vãn Ly ngước mắt nhìn Quân Đình.
“Bản vương sẽ không cõng nữ nhân.” Quân Đình nói nhỏ.
Khương Vãn Ly không ngạc nhiên là mấy, nếu Quân Đình cõng nhị tỷ nàng rời khỏi thành, đừng nói hắn vui hay không, dù hắn có đồng ý, những người dưới quyền hắn cũng không muốn nhìn thấy vị Vương anh minh thần võ của họ cõng một nữ nhân trên lưng, thật quá vô lý.
“Tiện, tiện nô sẽ cõng…” Nàng khá là rụt rè nói.
Quân Đình không nói gì, nhưng ánh mắt của hắn nhìn quanh quẩn hai cánh tay mảnh mai của nàng, trần trụi tỏ vẻ “hắn không tin”.
Kết quả Quân Đình lại trả thêm một đồng vàng cho thương nhân, yêu cầu gã cõng nữ nhân ra khỏi thành.
Chợ không quá xa cổng thành, rất nhanh họ đã đi ra khỏi cổng thành. Gã nam nhân cõng theo nữ nhân bước ra khỏi thành đã nhìn thấy một đám binh sĩ đông nghịt khiến gã sợ suýt tè ra quần, gã chỉ là một thương nhân bình thường, làm gì từng thấy nhiều binh sĩ mặc giáp sắt như thế.
Sau đó, gã nhìn thấy vị công tử nhà giàu kia được đám đông bao quanh, dùng một tay dễ dàng ôm lấy nữ nhân bên cạnh mình, trong tay nàng còn ôm chiếc lồng sắt, sải bước đi lên xe ngựa.
Gã hơi đoán được thân phận của nam nhân, đôi chân béo run bần bật.
“Đứng đó làm gì? Còn không mau đặt người xuống.” Một nam tử mặc áo choàng màu xanh lơ đến gần, nụ cười nhẹ nhàng nhạt nhẽo, nhưng đôi mắt của ông ta phát ra sự lạnh lẽo. Thương nhân sợ hãi, vội vàng đặt người xuống.
“Đại nhân, thất lễ, tiểu nhân thất lễ…”
Lăng Hà ra hiệu cho thị vệ bên cạnh nhận lấy nữ nhân mình đầy thương tích kia, chỉ đạo họ đưa nàng ta đến chỗ của y sư. Nếu Vương mua nô lệ này, chắc chắn là muốn dùng, nhưng cần chữa trị cho nàng ta trước mới có đủ sức lực phục vụ Vương.
Quân đội không vào Thiên Khải Thành mà đi vòng qua thành trì rồi hướng về phía Nam .
Trên xe ngựa, Nam Vực Vương cần cù liêm chính đang đọc sổ gấp được Lăng Hà mang đến, còn Khương Vãn Ly làm án thư của Vương, quỳ trên mặt đất không nhúc nhích.

Bình luận (0)

Để lại bình luận