Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự hy sinh ngọt ngào và lễ kỷ niệm
Câu hỏi của Lục Văn như một đòn tâm lý đánh thẳng vào lòng tự trọng của Tiêu Hách. Cậu sinh ra trong nhung lụa, là thiếu gia được cưng chiều, tương lai rộng mở. Việc trở thành một “nội trợ”, một người đàn ông quanh quẩn trong bếp núc là điều cậu chưa từng nghĩ tới, và có lẽ bố mẹ cậu cũng sẽ phản đối kịch liệt.
Tiêu Hách cúi đầu, nhìn vào bàn tay đang đan chặt lấy tay Lục Thanh Yến. Bàn tay anh thon dài, đẹp đẽ nhưng cũng chai sạn vì cầm bút, vì gõ phím, vì gánh vác cả một sự nghiệp lớn lao. Anh đã vất vả nhiều năm như vậy, đã cô đơn nhiều năm như vậy.
Nếu cậu cũng lao đầu vào công việc, ai sẽ nấu cơm cho anh? Ai sẽ pha nước tắm cho anh? Ai sẽ chờ cửa mỗi khi anh về muộn? Một ngôi nhà lạnh lẽo không có hơi người, đó không phải là tổ ấm mà Tiêu Hách mơ ước cùng anh.
Sự nghiệp có thể xây dựng lại, nhưng người yêu thương mình như Lục Thanh Yến thì chỉ có một.
Tiêu Hách ngẩng đầu lên, ánh mắt không còn chút do dự nào. Cậu nhìn Lục Văn, giọng nói trầm ổn và chắc chắn:
“Em đồng ý. Chỉ cần là vì anh Lục, em sẵn sàng làm mọi thứ. Em sẽ học nấu ăn, sẽ chăm sóc nhà cửa. Em muốn anh ấy mỗi ngày đi làm về đều có cơm ngon canh ngọt, có người chờ đợi. Sự nghiệp của em quan trọng, nhưng anh Lục quan trọng hơn tất cả.”
Lục Văn nhìn cậu chằm chằm, như muốn tìm kiếm một chút giả dối trong đôi mắt ấy. Nhưng không có gì cả, chỉ có sự chân thành đến ngốc nghếch. Cô thở hắt ra một hơi, gật đầu.
“Tốt. Cửa của chị coi như qua. Bước tiếp theo là bố mẹ cậu đấy, liệu hồn mà lo liệu.”
Tiêu Hách mừng rỡ như đứa trẻ được quà, quay sang ôm chầm lấy Lục Thanh Yến. Lục Thanh Yến cũng mỉm cười, ánh mắt tràn ngập hạnh phúc.
________________

Thời gian thấm thoắt trôi qua. Ba năm.
Một khoảng thời gian không dài so với một đời người, nhưng đủ để biến một chàng sinh viên bồng bột thành một người đàn ông trưởng thành, chững chạc hơn. Tiêu Hách đã tốt nghiệp, có công việc ổn định tại tập đoàn của gia đình, nhưng đúng như lời hứa, cậu luôn dành phần lớn thời gian và tâm sức để chăm sóc Lục Thanh Yến và tổ ấm nhỏ của họ.
Hôm nay là ngày 22 tháng 9 – kỷ niệm ba năm ngày họ chính thức yêu nhau.
“Hôm nay là ngày kỷ niệm tình yêu.” Giọng nữ robot từ điện thoại vang lên, nhắc nhở Tiêu Hách về ngày trọng đại.
Cậu tắt thông báo, mỉm cười nhìn món quà được gói ghém cẩn thận đặt trên bàn. Trong chiếc túi giấy sang trọng là bộ quần áo đôi mà cậu đã cất công đặt may từ tháng trước. Cậu tưởng tượng đến cảnh Lục Thanh Yến mặc nó, sánh đôi cùng cậu đi dạo phố, lòng rạo rực không yên.
Tiêu Hách nhìn đồng hồ. Đã quá giờ tan tầm. Cậu bồn chồn đi lại trong phòng khách, chốc chốc lại nhìn ra cửa. Ba năm qua, tình cảm của họ không hề phai nhạt mà ngày càng nồng nàn, sâu sắc hơn. Sự chiếm hữu của Tiêu Hách vẫn còn đó, nhưng nó đã được Lục Thanh Yến xoa dịu bằng sự bao dung và tình yêu vô bờ bến.
Tiếng lạch cạch mở cửa vang lên. Tiêu Hách như lò xo bật dậy, lao ra cửa.
“Daddy về rồi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận