Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mệt rồi?” Phó Hi cầm lấy khăn giấy trên bàn, giúp cô lau đi chút vết nước ngọt dính trên mép.
Lâm Tiêu Tiêu gật gật đầu, ăn no xong chính là muốn đắp chăn bật điều hoà ngủ, đây là sự sung sướng của heo.
“Đi khách sạn ngủ một chút?”
“Khách sạn?” lỗ tai Lâm Tiêu Tiêu cảnh giác mà dựng lên.
“Yên tâm, em không đồng ý, anh sẽ không chạm vào em.” Phó Hi đứng lên, một tay bế gấu bông lớn. Lần này Lâm Tiêu Tiêu không ngăn trở, cô thật sự lười biếng, chỉ muốn nằm ngủ một lát.
Sau mười phút xe, bọn họ đến nơi dừng chân. Lâm Tiêu Tiêu vừa mở cửa phòng, nhìn cách bày biện, cô liền biết lần này ngủ trưa sợ là ngủ không xong rồi.
“Phó Hi! Đây là khách sạn tình thú ??”
Phòng chính, một cái giường hình tròn cỡ lớn, khoa trương chính là phía trên trần nhà, khảm một tấm gương to y như cái giường. Bên trái trên vách tường, bày một loạt đồ dùng tình thú: Còng tay, roi da, ngọn nến, gậy mát xa……
“Đây là công ty con của anh mới mở khách sạn này, anh tiện khảo sát luôn.” Phó Hi ngồi lên giường, vỗ vỗ vị trí bên cạnh, ý bảo cô lại đây, “Không phải mệt mỏi sao, yên tâm ngủ đi, đây là gian phòng anh cố ý giữ lại, không có người nào dùng qua.”
“Công ty anh còn có sản nghiệp khách sạn tình thú?” Cô thật không phải không tin anh, nhưng lý nào trùng hợp vậy được.
“Trứng gà không thể chỉ đặt ở một cái rổ.” Anh đúng lý hợp tình thở một câu.
Ok, là anh trâu.
Lâm Tiêu Tiêu kéo màn cửa, ánh sáng trở nên tối tăm, đưa lưng về phía anh cởi quần áo, trần trụi chui vào trong chăn —— không mang áo ngủ, liền ngủ như vậy, khoả thân ngủ thật ra rất thoải mái.
Trước khi nhắm mắt, cô liếc trộm một cái đánh giá anh: “Anh không ngủ sao?”
“Không buồn ngủ, em cứ ngủ đi, anh xem TV một lát.” Phó Hi dựa vào đầu giường, dùng điều khiển từ xa mở TV.
“Yamete (đừng mà)…… A…… A……”
Trong TV truyền đến tiếng rên rỉ của phim người lớn, Lâm Tiêu Tiêu cuộn ở trong chăn cảm khái: Thật không hổ là khách sạn tình thú…… Cô sợ anh nhìn một hồi lại bắt lửa rồi cháy đến người mình, đẩy đẩy một chút, cố tình mang theo giọng mũi nói: “Ồn quá, anh tắt TV đi.”
“Ừm.” Giọng nói rơi xuống, quả nhiên không còn âm thanh kỳ quái nào.
Trong phòng yên tĩnh không tiếng động, Lâm Tiêu Tiêu rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
Đang mơ màng ngủ thậy ngon, cảm giác giữa hai chân ngứa ngứa. Cô duỗi tay cào, kết quả sờ đến một cái đầu người tóc ngắn, tức khắc thanh tỉnh hẳn.
Lâm Tiêu Tiêu xốc chăn, nhìn thấy Phó Hi đang chôn mặt giữa hai chân mình, dùng đầu lưỡi liếm nơi tư mật nhất của cô
“A~, anh nói em không đồng ý liền không làm!” Cô muốn đem anh kéo lên, anh lại thuận thế cầm tay cô, mười ngón tay đan vào nhau.
“Không làm.” Nói xong lại vươn đầu lưỡi ra, từ dưới lên trên mà liếm âm đế mẫn cảm.
Lâm Tiêu Tiêu rên lên một tiếng, hờn dỗi: “Vậy anh đang làm gì?”
“Dùng miệng cho em thoải mái, xem không hiểu sao?” Phó Hi một bên không ngừng hoạt động đầu lưỡi, một bên giải thích mỗi một động tác: “Anh liếm hạt trân châu của em…… rồi mút vào trong miệng…… Đem đầu lưỡi với vào tiểu huyệt non mềm……”
“Ư, ưm……” Lâm Tiêu Tiêu không tự chủ được mà nắm chặt tay anh, gắt gao không rời.
“Có chất lỏng gì đó từ tiểu huyệt chảy ra……” Đầu lưỡi linh hoạt như rắn, nhắm thẳng làm âm hộ đang co rút khẩn trương. Thân thể của cô sớm bị sự khai phá của anh mà dị thường nhạy cảm, cơ hồ chỉ cần anh chạm một cái vào, sẽ lập tức ướt.
“Nước dâm lại trào ra thật nhiều……”
“Đừng nói nữa.” Lâm Tiêu Tiêu đỏ mặt, kẹp chặt hai chân, năn nỉ, “Đừng liếm, anh mau đứng lên.”
Phó Hi ngẩng đầu, trên môi tràn đầy chất lỏng trong suốt mị hoặc, đáy mắt tràn ngập tình dục, như là một con báo, chỉ cần một dấu hiệu, sẽ xông vào xé nát con mồi.
Lâm Tiêu Tiêu nhào vào trong lòng anh, vô lực mà tước vũ khí đầu hàng: “Làm đi! Làm đi!” Không thể không khuất phục trước dâm quyền của anh, cô thật chưa bao giờ phản kháng thành công.
Vừa dứt lời, một phen trời đất quay cuồng, cô bị ấn ngã xuống giường êm.
“Thử còng tay?”
“Không cần……” Lâm Tiêu Tiêu bây giờ đang ngẩng mặt nằm ở trên giường, chỉ cần mở mắt ra là có thể từ gương trên trần nhà nhìn thấy bộ dáng trần truồng dâm đãng của bản thân. Nếu bắt tay chân đều mở rộng, hình ảnh đó thật quá ngượng ngùng.
“Thử bơ?”
“Bơ? Là thứ gì?”
Phó Hi cầm lấy một lọ nhỏ, lắc lắc, mở nắp, ấn vòi phun, nháy mắt một thứ như bọt biển màu trắng phun lên cơ thể gợi cảm của cô, từ ngực lan tràn đến rốn, kéo một đường thật dài lại một đường, trông giống loại kem ngon miệng.
“Anh làm cái……”
Không đợi Lâm Tiêu Tiêu nói xong, Phó Hi liền cúi đầu, liếm bơ trên vú cô. Rõ ràng là bơ bị trượt xuống rãnh ngực, anh lại cố ý dùng lưỡi đẩy nó lên đầu vú, nhấm nháp ăn thích thú. Bơ dạng bọt biển tinh tế mượt mà, đầu lưỡi của hắn như có như không mà đụng vào điểm mẫn cảm trên vú, tới tới lui lui, khiến cô sướng không nhịn được mà run lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận