Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Tố Cáo Chết Người
Con đường mòn về nhà sao mà dài đến thế.
Trần Chiêu Hàn cõng Từ Tư Nhan trên lưng. Cô mềm oặt, kiệt sức, gục đầu vào vai anh, hơi thở phả ra nóng rực. Cơn giận của anh đã tan biến cùng với cơn cực khoái, chỉ còn lại sự sở hữu mệt mỏi. Anh đã trừng phạt cô, và anh cũng đã tự trừng phạt mình bằng cách khao khát cô nhiều hơn.
Cô đã ngủ thiếp đi. Tấm lưng trần của anh vẫn còn cảm nhận được sự mềm mại của bộ ngực cô ép vào, dù cách một lớp áo.
Về đến sân, anh nhẹ nhàng đặt cô xuống chiếc ghế mây dưới gốc cây, đắp cho cô tấm chăn mỏng. Anh định đi chuẩn bị nước tắm cho cả hai.
Ngay khi anh vừa quay lưng, một bóng người nhỏ bé, lảo đảo từ cổng chạy vào.
“Anh Chiêu Hàn! Anh Chiêu Hàn!”
Là Bạch Trì. Thằng bé không chỉ khóc. Nó sụp đổ. Nó ngã quỵ xuống sân, nước mắt nước mũi tèm lem, toàn thân run rẩy như cầy sấy.
Từ Tư Nhan lập tức bị tiếng kêu thảm thiết đánh thức. Cô choàng tỉnh, kéo chăn che ngực. “Bạch Trì? Em sao thế?”
Thằng bé ngẩng lên, thấy cô, nó như vớ được cọc, bò lết tới, bám lấy chân ghế của cô.
“Chị… chị gái xinh đẹp… Chị cứu chị em với!” Cậu bé gào lên, giọng lạc đi. “Chị Thanh Thanh… chị ấy sắp chết rồi!”
Từ Tư Nhan sững sờ. “Chết? Lục Đại Lâm đâu?”
“Lục bán tiên nói… nói hết cách rồi!” Bạch Trì nấc lên. “Chị ấy… chị ấy dùng cấm thuật… bị phản phệ… Đan nguyên cạn kiệt, sắp… sắp hiện nguyên hình rồi!”
“Vậy… chị thì giúp được gì?” Lòng cô dấy lên một dự cảm không lành.
Bạch Trì ngước đôi mắt sưng mọng lên, nhìn cô, rồi lại liếc trộm về phía Trần Chiêu Hàn đang đứng sững như tượng đá ở cửa.
“Lục bán tiên nói… chị ấy cần… cần máu dương thuần khiết của con người để bồi bổ!” Cậu bé nói như hét. “Và… và anh Chiêu Hàn là người duy nhất!”
Tim Từ Tư Nhan hẫng một nhịp. Anh ấy?
“Người… người khác không được sao?” Giọng cô khô khốc.
“Không được!” Bạch Trì lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt tuyệt vọng. “Lục bán tiên nói… đan nguyên của chị em sẽ bài trừ máu lạ… Chỉ có… chỉ có người đàn ông… đã từng vui vẻ với chị ấy… máu huyết mới có thể được tiếp nhận!”
Vui vẻ với chị ấy.
Đã từng vui vẻ.
Sáu chữ đó như sáu nhát dao găm thẳng vào tai Từ Tư Nhan.
Cả thế giới xung quanh cô bỗng nhiên câm lặng. Tiếng ve sầu, tiếng gió, tiếng thở của chính cô… tất cả đều biến mất. Chỉ còn lại âm thanh của sáu chữ đó, vang vọng trong đầu cô.
Cái gã đàn ông vừa mới đè cô ra làm tình một cách hoang dại, vừa gầm gừ bắt cô sinh con cho anh ta, gã đàn ông mà cô vừa mới… thích…
Hắn đã từng “vui vẻ” với người đàn bà khác.
Máu rút khỏi mặt cô. Cô cảm thấy lợm họng. Hóa ra, lời đe dọa của Lục Đại Lâm là thật. Hóa ra, anh ta không chỉ “bạc tình”, mà còn…
Cô không dám nghĩ tiếp.
Cô lảo đảo đứng dậy, tấm chăn tuột khỏi người cô. Cô không quan tâm. Cô bước đi như một kẻ mộng du, đi lướt qua Bạch Trì, đi lướt qua Trần Chiêu Hàn đang đứng bất động.
Cô đi thẳng vào nhà tắm.
Cô nghe thấy tiếng anh đi theo. Tiếng nước xả vào bồn tắm gỗ.
“Em tắm ở trong này đi. Nước ấm rồi.” Giọng anh đều đều, như thể chưa có chuyện gì xảy ra. “Anh ra sân sau tắm nước lạnh.”
Anh định quay đi.
“Khoan đã.”
Giọng cô vang lên, xa lạ, lạnh lẽo. Anh dừng lại.
Từ Tư Nhan xoay người, đối mặt với anh. Cô nhìn anh. Nhìn tấm lưng trần vạm vỡ, nhìn làn da rám nắng, nhìn sức sống mãnh liệt tỏa ra từ anh. Một cơ thể đẹp đẽ. Một cơ thể đã từng vui vẻ với kẻ khác.
Cô bước tới, áp người vào tấm lưng trần của anh. Vòng tay cô siết lại.
“Không thể,” cô thì thầm, hơi thở phả vào da thịt anh, “tắm cùng em sao?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận