Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sao em cứ một hai mở miệng ra là gọi chủ tịch Mộ bằng chú ngọt xớt vậy?” Phó Mạnh Đình khó chịu nhíu mày hỏi.
“À… chú ấy là bạn thân nối khố của ba em. Kể từ cái ngày ba em nhắm mắt xuôi tay, chú ấy đã cưu mang, dùng tiền của nuôi dưỡng và chăm sóc em đến tận lúc mọc đủ lông đủ cánh trưởng thành.” Lâm Nhạc gắp miếng rau, nhẹ giọng đáp.
“Thật vậy sao? Bề ngoài nhìn anh phong độ, hừng hực sức sống nam tính thế kia, thật sự đéo ai nhìn ra hai người lại mang thân phận trói buộc là chú và cháu gái đấy.” Mạnh Đình nhếch mép châm biếm.
“Trên đời này còn rất nhiều chuyện thâm cung bí sử ở trên giường mà cậu đéo có cơ hội nhìn ra đâu. Nào, thanh niên, có hứng thú uống cùng tôi một chầu không? Để xem đêm nay tửu lượng thằng nào cứng hơn, thằng nào gục trước!” Mộ Thần khinh khỉnh khiêu chiến.
“Nếu chủ tịch Mộ đã cất lời mời gọi, tôi thân làm khách sao có thể hèn nhát chối từ chứ!” Phó Mạnh Đình cũng không phải dạng vừa, lập tức rót đầy ly.
“Này hai cái người kia, bị điên hết rồi hả? Tự dưng lôi rượu mạnh ra đọ sức, làm trò con bò gì thế!” Lâm Nhạc cáu gắt, đập đũa can ngăn.
“Em cứ ngồi ngoan ngoãn xem kịch đi, tửu lượng của chú trước nay luôn dẻo dai, đủ để quật ngã, đè bẹp Phó tổng nhà em xuống sàn đấy.” Mộ Thần nháy mắt đầy lưu manh.
Bỏ mặc những lời gào thét can ngăn của Lâm Nhạc, hai gã đàn ông hừng hực tính hiếu thắng cứ thế ngồi đối diện nhau, rót đầy những ly rượu ngoại nặng đô nốc ừng ực. Từng dòng chất lỏng cay nồng trôi tuột xuống cổ họng, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng. Cứ thế, hết ly này chạm ly khác, chỉ mới chớp mắt vài cái, hai con ác thú đã cạn sạch nhẵn một chai rượu whisky mạnh.
Tửu lượng có cao đến mấy thì nốc kiểu trâu bò đó cũng phải ngà ngà. Nhìn thấy khuôn mặt hai gã đàn ông bắt đầu đỏ gay, hơi thở nồng nặc mùi cồn hòa quyện cùng mùi mồ hôi nam tính bốc lên, Lâm Nhạc thấy Mộ Thần loạng choạng định khui thêm chai rượu thứ hai, cô lập tức chồm người giật phắt lấy.
“Đủ rồi đấy! Hai người say bét nhè ra rồi, không được uống thêm một giọt nào nữa!”
“Cái đéo gì mà say? Anh còn tỉnh lắm, mau đưa chai rượu đây cho anh!” Phó Mạnh Đình lảo đảo chống tay đứng dậy, định lao tới giật lại chai rượu trên tay Lâm Nhạc. Thấy tình hình bất ổn, Phùng Lệ Quân vội vàng ôm lấy eo anh ta, dùng sức kéo giật anh ngồi phịch xuống ghế.
“Phó tổng, anh say đến đi không vững rồi, ngoan ngoãn đừng uống nữa.”
“Tôi đéo say! Em buông tôi ra! Nhạc Nhạc, đưa rượu cho chú, chú phải uống chết mẹ cái tên này!” Mộ Thần đập bàn, giọng lè nhè đầy uy quyền.
“Không đưa là không đưa, hôm nay bà nội cấm cửa, đéo ai được uống nữa. Lệ Quân, cậu gánh phụ mình, đưa anh Mạnh Đình lết về trước đi. Còn cái lão già khó ưa này, mình sẽ quăng điện thoại gọi trợ lý Trình đến vác xác về.” Lâm Nhạc ra lệnh dứt khoát.
“Được thôi, vậy mình cực nhọc xốc nách đưa anh ấy về trước đây, cậu xử lý đống rác tàn dư cẩn thận nhé!”
“Tôi chưa say mà, thân hình cường tráng này của tôi vẫn dư sức hạ gục thằng cha đó!” Mạnh Đình cố vùng vẫy.
“Mày hạ gục được tao sao? Địt mẹ, ngon thì quay lại đây chiến tiếp!”
Phùng Lệ Quân nghiến răng, cố gắng kéo cái thây ma nặng trịch của Phó Mạnh Đình lết ra cửa. Mộ Thần nghe tiếng thách thức liền chống tay lảo đảo đứng lên, bước chân nam tính nghiêng ngả đuổi theo, miệng gào thét đòi lôi cổ Mạnh Đình quay lại uống tiếp. Lâm Nhạc nóng mắt, cô lao tới túm chặt lấy vạt áo sơ mi của anh, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh Mộ Thần ngã ngửa ra chiếc ghế sofa mềm mại. Cô chống tay lên hông, quát lớn:
“Chú có chịu câm mồm ngậm họng lại đi không? Còn muốn uống cho đến lúc nôn ra máu, chết bờ chết bụi mới vừa lòng hả?”
Thấy khung cảnh máu chó sắp đến đoạn cao trào, Lâm Kỳ và Lâm An lập tức nháy mắt ra hiệu cho nhau, nhanh như chớp cút thẳng về phòng ngủ khóa chặt cửa, chừa lại không gian ướt át riêng tư cho đôi nam nữ phát tiết.
Mộ Thần ngã ngửa trên sofa, đầu óc quay cuồng. Anh khó nhọc lôi chiếc điện thoại di động trong túi quần ra, ngón tay to lớn bấm lạch cạch vài dòng tin nhắn cực nhanh rồi ném điện thoại cái bép sang một bên. Hơi men ngấm vào máu khiến cơ thể vạm vỡ của anh nóng ran như lửa đốt. Bàn tay thô to của anh bắt đầu giật phăng chiếc áo khoác vest ném vứt xuống sàn, rồi tiện tay nới lỏng luôn chiếc cà vạt vướng víu. Thấy anh tiếp tục đưa những ngón tay hư hỏng luồn xuống cởi bung từng nút áo sơ mi, phô bày lồng ngực săn chắc, cuồn cuộn những bó cơ nam tính, Lâm Nhạc hốt hoảng lao tới, quỳ sụp xuống giữa hai chân anh, hai tay cuống cuồng tóm lấy tay anh ngăn lại.
“Này! Chú bị điên à? Định thoát y múa cột ngay tại đây sao? Không được cởi nữa!”
“Nóng… cơ thể tôi bứt rứt nóng quá đi mất!” Mộ Thần thở hổn hển, hơi thở rực lửa cọ xát vào khuôn mặt Lâm Nhạc. Mùi hương nam tính đậm đặc vị rượu whisky sộc thẳng vào khoang mũi cô, khiến tim cô đánh thót một nhịp, giữa hai đùi bỗng trào lên một cỗ hơi nóng dâm đãng.
“Nóng cái con khỉ khô ấy! Ở đây máy lạnh đang chạy phà phà. Chú ngồi im đó, cấm được nhúc nhích cục cựa. Để tôi bấm máy gọi trợ lý Trình lôi cổ chú về!”
Lâm Nhạc lật đật mò lấy điện thoại trong túi xách, tay run run bấm số gọi cho Trình Dư. Nhưng quái lạ thay, cô gọi đến cháy máy, hồi chuông này nối tiếp hồi chuông khác cứ ngân dài vô vọng mà đầu dây bên kia tuyệt nhiên đéo có tiếng người bắt máy.
“Mẹ kiếp, sao lại không nghe máy lúc dầu sôi lửa bỏng thế này chứ!” Cô nghiến răng chửi thề.
Cô đâu biết rằng, ở đầu dây bên kia, thư ký Trình đang run rẩy ôm cái điện thoại nhìn màn hình sáng nhấp nháy chữ “Lâm Nhạc” mà mồ hôi hột tuôn ròng ròng, tuyệt nhiên không dám thò ngón tay vào bấm nghe. Hóa ra, cái tên đàn ông đang giả vờ say xỉn rên rỉ đòi cởi đồ kia, vừa nãy đã gửi một dòng tin nhắn đe dọa nặc mùi bạo chúa: “Nếu cậu dám nghe điện thoại của cô ấy, cản trở việc ông đây làm tình, ngày mai cậu lập tức cút khỏi Mộ thị!” Thế là vì cái bát cơm đầy thịt, Trình Dư đành cắn răng nhắm mắt làm ngơ, bán đứng luôn Lâm tiểu thư.
Gọi mãi không có ai thưa máy, Lâm Nhạc bất lực buông thõng tay, trừng mắt nhìn người đàn ông cao lớn đang ngả ngớn trước mặt mà thở dài ngao ngán. Say mềm oặt thế này, sức vóc đàn bà con gái như cô làm sao lôi anh về biệt thự được đây?
Chợt, đôi mắt cô mở to kinh hoảng khi phát hiện Mộ Thần đã kịp thời cởi bung gần hết hàng cúc áo sơ mi, để lộ bộ ngực trần lực lưỡng, từng múi cơ bụng sáu múi săn chắc hằn rõ sự quyến rũ chết người. Cô vội vàng quỳ xuống, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy bấu víu lấy vạt áo anh, vừa luống cuống cài lại từng nút cúc, vừa lầm bầm mắng mỏ:
“Đã bảo chú không được cởi đồ! Chú bị cuồng dâm à mà cứ thích phô bày nhục thể thế! Còn dám cởi ra một nút nào nữa, tôi quăng chú ra ngoài hành lang cho muỗi chích nát cu đấy!”
Mộ Thần dựa lưng vào ghế, khẽ nhướng đôi mi mắt dày rậm, thâm tình nhìn xoáy vào người phụ nữ bé nhỏ đang quỳ giữa hai đùi mình, cái miệng nhỏ nhắn ướt át cứ không ngừng càm ràm. Bất chợt, anh đưa bàn tay to lớn, nóng bỏng lên áp chặt vào bầu má mịn màng của Lâm Nhạc, nhiệt độ truyền qua da thịt làm cô giật mình im bặt. Mọi động tác cài cúc áo của cô cũng đình trệ, cơ thể bỗng căng cứng vì sự đụng chạm quá đỗi thân mật và sắc tình này.
Giọng nói của Mộ Thần trầm khàn, rè rè vị tình dục cất lên, chậm rãi vuốt ve màng nhĩ cô:
“Nhạc Nhạc… là Nhạc Nhạc bằng xương bằng thịt thật sao? Lần này… anh được chạm vào em, không phải là một giấc mơ thẩm du ảo mộng nữa, có đúng không?”
“Chú… những năm qua chú thường xuyên mơ thấy tôi sao?” Lâm Nhạc ngập ngừng, lồng ngực đập liên hồi.
“Đúng thế… Mỗi lần cơn khao khát nhớ em dày vò đến mức muốn phát điên, anh lại nốc rượu. Vì chỉ có khi chìm vào cơn say, não bộ mới vẽ ra ảo ảnh, anh mới có thể ôm ấp, liếm mút cơ thể em. Nhạc Nhạc, em có biết mỗi đêm trống vắng, anh thèm khát em đến mức cương cứng, nhớ em thế nào không?”
“Anh… gọi tôi là gì?” Lâm Nhạc sững sờ, hô hấp nghẹn lại. Từ “em” ngọt ngào, đầy nhục dục ấy phát ra từ miệng anh sao lại chói tai mà câu nhân đến thế.
“Nhạc Nhạc của anh… đừng trốn tránh, đừng rời xa anh thêm một lần nào nữa. Cơ thể anh, trái tim anh… thật sự rất thèm khát, rất nhớ em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận