Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Để xem, mạng nhỏ của mày có thể giữ được đến khi tự tay giết tao không.”

“Ngạch a!”

Đỉnh quy đầu vào sâu trong tử cung,cô quỳ trên mặt đất, đau đớn bắt lấy thảm kêu rên, nước mắt chảy ra không ngừng, ngã trên mặt đất che lại bụng, ập vào trước mặt mùi máu tươi nồng đậm , đây là máu tươi ở trong thân thể Miêu Nhất chảy ra , cô khó chịu không thôi, nhưng Tạ Viễn Lâm ở sau người vẫn luôn đánh lên mông cô, nhặt lên dây lưng trên mặt đất , dùng sức đánh lên trên sống lưng của cô.

Cách áo khoác hơi mỏng ,cô lại cảm nhận được cái loại xé rách đau đớn tận cùng kia, thét chói tai thống khổ kêu rên.

“Tạ Viễn Lâm……Anh giết tôi đi, giết tôi a!”

“Em mà chết tôi làm sao còn có thể tra tấn em? Còn nhớ rõ lời tôi nói sao, tôi sẽ làm cho em sống không bằng chết! Hiện tại em trai em cũng không ngoại lệ , xem bộ dáng giãy giụa của hắn không buồn cười sao? Biết rõ bò cũng không đứng dậy được, còn đang liều mạng hương đến đây xông tới , đôi mắt đều sắp trừng rớt ra ngoài rồi, thật là đáng thương.”

“Ô, anh rốt cuộc muốn như thế nào, tôi chịu đủ rồi!”

Bang!

Hắn cho một cái tát lên đầu cô, ngữ khí lạnh băng, “Tôi muốn như thế nào? Miêu Vãn—- còn nhớ trước lúc kết hôn em đã nói gì với tôi không, yêu tôi!Nói yêu tôi , tôi sẽ tha cho em trai em .”

Miêu Nhất lại muốn bò đi nhưng không đứng dậy nổi, hai chân hoàn toàn đã đánh mất đi năng lực hoạt động , ngã trên vũng máu dưới mặt đất hơi thở thoi thóp, sắc mặt trắng bệch nhìn cô.

“Chị…… Em không sao, Tạ Viễn Lâm,mày đem tao giết, tha cho chị của tao được chưa.”

“Các người thật thân tình, thật là cảm động vô cùng a, cảm thấy có khả năng này sao? Miêu Vãn, nhanh như vậy liền đã không chịu được rồi?”

Cái trán cô chống ở mặt đất, tiếng khóc đứt quãng, che lại bụng nhỏ khó chịu mà nghẹn ngào, hắn đem âm đạo khô ráo không có chút nào ẩm ướt, mặc kệ một bước khó đi vào cứ dùng lực xâm nhập đi vào, hai chân bắt đầu run rẩy, thần chí đã không rõ.

“Miêu Vãn, thống khổ sao?”

Hai mắt nhìn cô với vẻ xem thường, nhìn cô mà cười lạnh, không xem cô là con người mà đối đãi.

“Tạ Viễn Lâm……”

Tiếng nói nghẹn ngào , làm chính cô cũng khó có thể tin đây là giọng của mình, mồ hôi lạnh không ngừng từ thái dương chảy xuống.

“Em yêu anh.”

Động tác xâm nhập từ phía sau đột nhiên đình chỉ.

“Em nói cái gì?”

“Em yêu anh! Ô em yêu anh, em thật sự rất yêu anh!” Lệ khóc thành dòng, quỳ gối dưới chân hắn , cố sức xoay đầu, muốn nhìn hai mắt hắn, để hắn nhìn được biểu cảm chân thành của cô , “Em thật sự yêu anh ! Tạ Viễn Lâm.”

Mặt hắn không biểu cảm, “Vì để tôi cứu em trai, những lời trái lương tâm như vậy mà em cũng nói ra được a, thật là liều mạng.”

“Ô không không! Không cần thao em, từ bỏ, anh muốn em làm sao mới bằng lòng tin tưởng em .”

“Rất đơn giản, nếu em thật yêu tôi như vậy, thì cũng có thể chịu được tính cuồng bạo lực của tôi, không phải sao? Trước khi kết hôn,em không phải đã sớm biết đam mê của tôi là gì sao.”

Cô nuốt nước miếng, Miêu Nhất ở cửa hướng về phía cô a gào rống, “Chị!”

Tạ Viễn Lâm lười biếng ngước mắt, đem dương vật thô cứng từ trong thân thể cô rút ra,lạnh giọng quát về phía ngoài cửa, “Người tới, đem hắn đem xuống dưới, nhanh lên!”

Thực nhanh, kia hai gã bảo tiêu của hắn lại lần nữa đi lên, túm bờ vai của Miêu Nhất, kéo một đường .

“Không cần! Không cần….chị! Em cầu xin chị đừng thương tổn chính mình, chị a!” Cổ chân hắn chảy ra máu tươi chói mắt đầy đất,thực nhanh cửa cũng bị đóng lại .

Tạ Viễn Lâm khóa trái cửa, quay đầu lại hướng về phía cô nhướng mi, tà tứ càn rỡ, “Đến đây đi, em muốn làm cách nào để chứng minh em yêu tôi?”

Cô không biết, bởi vì cô căn bản là không yêu hắn.

Nhưng nhìn thấy dây lưng rơi trên mặt đất , cô vẫn quyết định thử một lần, cong lưng dùng hàm răng cắn lấy dây lưng màu đen, hướng tới phía hắn chậm bò qua , đem dây lưng đặt ở dưới chân hắn, cô cứng rắn nhịn xuống thanh âm run rẩy .

Bình luận (0)

Để lại bình luận