Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hành trình đến Vương Thành kéo dài tổng cộng bốn ngày đằng đẵng. Lẽ ra chỉ mất ba ngày, nhưng cơn mưa lớn ngày hôm trước đã biến những con đường đất thành sông bùn, nhiều đoạn sạt lở nghiêm trọng khiến đoàn xe phải đi đường vòng xa hơn rất nhiều.
Trong đám đàn ông lính đánh thuê thô lỗ, sự hiện diện của Bạch Mộc giống như một con hạc trắng lạc vào bầy gà rừng. Nàng quá nổi bật, quá xinh đẹp và tinh khiết.
Mấy gã đàn ông tranh thủ lúc nghỉ ngơi, hái những bông hoa dại ven đường, chạy đến vây quanh nàng, buông lời tán tỉnh, nịnh nọt.
“Ôi nàng thơ của tôi, em đẹp như đóa hoa này vậy!” “Em có muốn nghe anh kể chuyện chiến đấu với rồng không?”
Một gã đàn ông khác, tự tin thái quá, cầm một đóa hoa hồng dại đưa cho nàng. Gã vuốt ngược mấy sợi tóc lưa thưa trên cái đầu hói, nhe hàm răng vàng khè cười cợt nhả: “Cô gái xinh đẹp này, đêm nay trăng thanh gió mát… Em có rảnh không? Hay là chúng ta cùng nhau…”
Bạch Mộc cạn lời, da gà nổi khắp người, cảm giác buồn nôn dâng lên tận cổ họng.
Chưa kịp để nàng từ chối, Charles đã xuất hiện như một vị thần hộ mệnh. Anh đang dắt ngựa, thấy cảnh đó liền sầm mặt, tung một cước đá bay gã đàn ông kia ra xa.
“Cút đi làm việc! Đừng có làm phiền cô ấy!”
Quay sang Bạch Mộc, vẻ mặt anh dịu lại, ái ngại giải thích: “Đừng sợ, xin lỗi nhé. Bọn họ là như thế đó, thô lỗ quen rồi, lâu ngày không thấy phụ nữ nên mới… ngứa ngáy chân tay.”
Anh dắt con ngựa chiến của mình đi dạo ven đường cho nó ăn cỏ.
“Cảm ơn anh.” Bạch Mộc mỉm cười biết ơn.
“Không có gì.” Charles phất tay cười xòa.
Anh dắt ngựa đi một vòng rồi lại lân la đến gần chỗ Bạch Mộc đang ngồi. Thấy nàng đang chăm chú xem tấm bản đồ, anh không kìm được tò mò, liếc nhìn qua vai nàng.
“Định đi du lịch à? Nhìn lộ trình có vẻ thú vị đấy.”
Trên bản đồ của nàng đánh dấu chi chít những điểm đến, nối với nhau bằng những đường mực đỏ, trông rất giống một kế hoạch du ngoạn tỉ mỉ.
Bạch Mộc giật mình, vội gấp bản đồ lại. “À… Vâng.” Nàng nhanh chóng bịa ra một lý do hợp lý. “Ba mẹ tôi nghiêm khắc lắm, chỉ bắt tôi ở nhà học lễ nghi, đọc sách thánh hiền chán ngắt. Thế nên tôi… trốn nhà đi bụi, muốn ra ngoài ngắm nhìn thế giới rộng lớn xem sao.”
“Ra vậy. Một tiểu thư đài các bỏ trốn.” Charles gật gù, ánh mắt lộ vẻ thích thú.
“Vậy cô đã có kế hoạch cụ thể chưa? Tiếp theo định đi đâu? Cô thân gái dặm trường, đi một mình nguy hiểm lắm.”
Bạch Mộc nghẹn lời. Nàng làm gì có kế hoạch nào ngoài việc chạy trốn càng xa càng tốt. “Chưa có… Tôi định đến Vương Thành nghỉ ngơi, sửa soạn lại chút rồi tính tiếp.”
“Thế à…” Charles gãi đầu, vẻ mặt hơi mất tự nhiên, ấp úng gợi ý: “Nếu cô cần giúp đỡ gì thì cứ tìm tôi. Trung đoàn chúng tôi đi khắp nơi, quen biết rộng, chắc sẽ giúp được cô. Biết đâu… có nơi nào cô thích mà chúng tôi cũng tiện đường…”
Đoàn xe đi qua một thị trấn nhỏ nằm heo hút giữa thung lũng. Charles ra hiệu cho đoàn xe dừng lại ở quảng trường trung tâm để mua thêm lương thực.
Kỳ lạ thay, thị trấn này vắng lặng như tờ. Các cửa hàng mở cửa, hàng hóa bày biện đầy ắp nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng người bán. Không khí im lặng đến rợn người bao trùm cả không gian.
“Nơi này hơi kỳ lạ.” Charles cau mày, tay đặt lên chuôi kiếm cảnh giác.
Hai gã lính nhảy xuống xe, xách giỏ đi vào cửa hàng gần nhất gọi to: “Có ai không? Bán hàng đi!”
Tiếng gọi vang vọng rồi chìm vào thinh không. Mãi một lúc sau, mới có một người đàn bà ló cái đầu rụt rè ra, mặt mày tái mét, bán vội ít đồ rồi đóng sầm cửa lại.
Gã lính quay lại xe, thì thầm với Charles: “Đội trưởng, em vừa hỏi được. Nghe nói phía Đông có một mụ phù thủy điên mới đến. Ả ta bắt cóc người, ếm bùa… Dân ở đây sợ quá không dám ra đường.”
“Phù thủy ư? Lại là lũ phù thủy.” Charles nhổ toẹt một bãi nước bọt. “Thôi, đi nhanh kẻo rước họa vào thân.”
Đoàn xe tiếp tục lăn bánh. Xe ngựa lắc lư, chòng chành.
Bạch Mộc cảm thấy cơn buồn ngủ ập đến một cách bất thường, mí mắt nặng trĩu không thể mở lên được. Nàng gục đầu xuống, thiếp đi ngay lập tức.
Trong mơ, nàng thấy mình đang đứng giữa một biển hoa hồng rực rỡ. Một người phụ nữ xinh đẹp mặc váy trắng, tỏa sáng lấp lánh đang vẫy tay gọi nàng. Nàng bước đến, nằm xuống gối đầu lên đùi người phụ nữ ấy, cảm giác bình yên đến lạ lùng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận