Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự “Khám Xét” Nơi Thư Phòng
Từ Lễ Khanh có vẻ hơi bất ngờ trước sự sụp đổ hoàn toàn của nàng. Hắn không quen dỗ dành phụ nữ, tiếng khóc của nàng khiến hắn thấy phiền phức, nhưng cũng dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ. Kẻ dám làm mặt lạnh với hắn, giờ đang quỳ dưới chân hắn mà khóc lóc thảm thiết.
Hắn ngồi xuống ghế, kéo nàng đứng dậy, quăng nàng vào lòng mình.
“Được rồi, nín đi.” Hắn thô bạo lau nước mắt trên má nàng. “Khóc nữa ta thực sự ném ngươi cho Đại phu nhân.”
Oanh Oanh sợ hãi nín bặt, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào.
Hắn giải thích qua loa, nửa thật nửa giả: “Cái bẫy này vốn là dành cho Ngũ di nương. Nàng ta dám thông gian với quản gia. Ta chỉ không ngờ ngươi lại dính vào.”
Oanh Oanh ngẩng lên, đôi mắt đẫm lệ đầy nghi ngờ: “Nếu là cho Ngũ di nương… vậy sao ngài biết chiếc trâm là của ta? Ngài biết ta có đôi hoa tai!”
Từ Lễ Khanh bị nàng bắt bẻ, nhất thời cứng họng. Con thỏ con này, lanh lợi hơn hắn nghĩ.
Hắn không trả lời câu hỏi đó. Thay vào đó, hắn cười một cách nguy hiểm. “Thông minh lắm.”
Bàn tay hắn không còn lau nước mắt nữa, mà bắt đầu trượt xuống, luồn vào vạt áo nàng, vuốt ve làn da mịn màng ở eo.
“Nhưng… ta không thích người quá thông minh.”
Hắn đột ngột đổi chủ đề, giọng nói trầm xuống, nhuốm đầy dục vọng: “Cơ thể sao rồi? Lần trước ta làm có mạnh quá không? Vết thương đã lành chưa?”
Oanh Oanh cứng người. Nàng hiểu hắn muốn gì.
“Để ta xem.” Hắn không chờ nàng trả lời, bàn tay đã di chuyển xuống thấp hơn.
“Đừng… đây là thư phòng… ban ngày…” Nàng hoảng hốt chống cự.
“Thì sao?” Hắn nhếch mép, bế thốc nàng lên, quẳng nàng nằm ngửa lên chiếc bàn đọc sách bằng gỗ lim. “Lần trước cũng chính tại đây, ngươi quên rồi sao?”
Những cuộn sách rơi lả tả xuống đất. Mùi mực tàu, mùi giấy cũ xộc lên, hòa quyện với mùi sợ hãi của nàng.
“Ta chỉ xem thôi. Không làm gì khác.” Hắn nói dối không chớp mắt.
Hắn thô bạo tốc váy nàng lên, xé toạc chiếc quần lót mỏng manh. Nơi bí ẩn nhất của nàng phơi bày trọn vẹn dưới ánh sáng ban ngày. Nó vẫn còn hơi sưng đỏ sau trận hoan lạc tàn bạo mấy hôm trước.
Từ Lễ Khanh nuốt nước bọt. Hắn thật sự chỉ muốn xem. Nhưng cảnh tượng này quá mức kích thích.
Oanh Oanh nhục nhã quay mặt đi, nước mắt lại trào ra. Hắn đang sỉ nhục nàng.
“Ta bôi thuốc cho ngươi.” Hắn nói, như thể đó là một ân huệ.
Hắn lấy hũ thuốc mỡ mát lạnh từ trong ngăn kéo. Ngón tay thon dài của hắn múc một ít thuốc, chậm rãi đưa đến gần.
Oanh Oanh nín thở.
Cảm giác mát lạnh đột ngột chạm vào làn da nóng rẫy, nhạy cảm. Nàng giật nảy mình, một tiếng rên khẽ bật ra khỏi môi: “Ưm…”
Hắn cười. “Nhạy cảm vậy sao?”
Ngón tay hắn không chỉ bôi thuốc ở bên ngoài. Hắn bắt đầu mân mê hạt đậu nhỏ đang run rẩy, rồi dùng sự ẩm ướt do chính nàng tiết ra, từ từ đẩy một ngón tay vào bên trong.
“Á…” Oanh Oanh cong người lên. “Thiếp vẫn còn đau…”
“Đau?” Hắn thì thầm, ngón tay bắt đầu khuấy động. “Vậy sao lại ướt thế này? Hửm? Nói ta nghe, những ngày ta không đến, ngươi có tự mình bôi thuốc không? Có tự dùng ngón tay… chọc vào cái lỗ nhỏ dâm đãng này không?”
“Không… không có…” Nàng nức nở.
“Nói dối.” Hắn trượt ngón tay sâu hơn, ấn mạnh vào điểm nhạy cảm mà hắn đã quá quen thuộc.
“A! A… Đừng… đừng ở đó…”
Oanh Oanh quằn quại. Thân thể nàng phản bội nàng. Nó khao khát sự đụng chạm của hắn, dù lý trí nàng đang gào thét. Hắn bắt đầu thúc ngón tay, nhịp nhàng, mô phỏng lại động tác làm tình.
“Thích không?” Hắn cúi xuống, liếm vành tai nàng. “Nói ngươi thích đi.”
“Không… ưm… a… nhanh… nhanh lên…”
Nàng không biết mình đang nói gì nữa. Cảm giác khoái lạc mãnh liệt dâng lên như bão táp. Hắn tăng tốc độ, ngón tay thúc vào rút ra liên tục, mạnh mẽ.
“A… a… a… Sắp… sắp ra…”
Nàng rùng mình, cơ thể co giật, dòng dâm thủy nóng hổi phun trào, bắn ướt cả tay hắn và vạt áo gấm đắt tiền của hắn. Nàng đạt đỉnh, chỉ bằng ngón tay của hắn, ngay trên bàn đọc sách của hắn, giữa ban ngày.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận