Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dấu ấn trên cửa kính
Sau cơn ái ân thanh tẩy trong bồn tắm, anh bế cô ra, lau khô người cô và đặt cô lên chiếc giường lớn. Anh không vội mặc quần áo. Anh đi đến quầy bar mini trong góc phòng, rót hai ly rượu vang đỏ.
Anh đưa một ly cho cô. “Uống đi. Cho ấm người.”
Thư Tâm ngập ngừng. Cô không quên cái đêm cô uống rượu ở quán bar và mọi chuyện bắt đầu.
“Nó khác,” anh nói, như đọc được suy nghĩ của cô. “Lần này, là em uống với anh.”
Cô đón lấy ly rượu. Chất lỏng màu đỏ sậm sóng sánh, phản chiếu ánh đèn vàng vọt. Cô nhấp một ngụm. Vị rượu chát nhẹ, rồi ngọt dần ở cuống họng.
Lăng Thiệu nhìn cô, ánh mắt anh tối lại. Anh lấy ly rượu từ tay cô, đặt xuống.
“Môi em,” anh nói, “Dính rượu.”
Anh cúi xuống, không hôn, mà dùng lưỡi liếm sạch vết rượu trên môi cô. Rồi anh ngậm lấy môi dưới của cô, mút nhẹ.
“Vẫn chưa đủ.”
Anh cầm ly rượu của mình, uống một ngụm lớn, nhưng không nuốt. Anh giữ rượu trong miệng, rồi cúi xuống hôn cô, ép cô phải ngửa ra. Dòng rượu ấm nóng từ miệng anh tràn vào miệng cô.
Thư Tâm ho sặc sụa. Rượu tràn ra, chảy từ khóe miệng cô, xuống cằm, dọc theo chiếc cổ thon, và đọng lại nơi xương quai xanh.
“Phí quá,” anh cười khàn, rồi cúi đầu, liếm sạch dòng rượu trên cổ cô. Anh liếm xuống tận nơi khe ngực, nơi giọt rượu cuối cùng dừng lại.
Cơ thể Thư Tâm uốn cong như một dây đàn.
Anh đứng dậy, kéo tay cô. “Lại đây.”
Anh kéo cô đến bên cửa sổ kính sát đất. Từ đây, cả thành phố nhỏ bé co cụm lại dưới chân họ. Đã là ban ngày, nhưng họ ở trên tầng cao nhất, như thể đang ở trên mây.
“Em thấy gì không?” anh hỏi, ôm cô từ phía sau. Dương vật anh lại thúc vào mông cô.
“Em… em thấy…” cô thở dốc, “Cả thành phố…”
“Họ đang ở dưới kia,” anh thì thầm, “Cuộc sống cũ của em… cũng ở dưới kia. Nhưng em thì ở đây. Với anh.”
Anh xoay người cô lại, ép cô vào tấm kính lạnh lẽo.
Cái lạnh đột ngột từ sau lưng làm Thư Tâm rùng mình. Nhưng lồng ngực nóng rực của anh đang áp chặt lấy cô từ phía trước.
“Anh muốn nhìn em,” anh nói. “Ngay tại đây. Anh muốn thành phố này làm chứng, em là của ai.”
Anh nâng một chân cô lên. Thư Tâm hoảng hốt. “Không… Lăng Thiệu… người ta sẽ thấy…”
“Sẽ không ai thấy,” anh nói, nhưng giọng anh đầy vẻ kích thích. “Họ quá nhỏ bé. Chỉ có anh thấy em.”
Anh đâm vào.
Một cú thúc sâu và mạnh.
Thư Tâm hét lên, nhưng tiếng hét bị lồng ngực anh chặn lại. Cô bấu tay vào vai anh. Tấm kính sau lưng lạnh buốt, tương phản dữ dội với nơi giao hợp nóng bỏng.
Cô có thể thấy phản chiếu của chính mình trên tấm kính: mái tóc đen rối bù, khuôn mặt ửng hồng vì hoan lạc, và cơ thể rắn rỏi của Lăng Thiệu đang chiếm lấy cô.
Cảm giác vừa sợ hãi, vừa bị phơi bày, vừa được sở hữu một cách tuyệt đối này… nó làm cô phát điên.
“Mở mắt ra, Thư Tâm,” anh ra lệnh. “Nhìn anh.”
Cô mở mắt, nhìn thẳng vào mắt anh trong tấm kính. Cô thấy sự cuồng dại, sự chiếm hữu, và một thứ gì đó… giống như tình yêu.
Anh bắt đầu di chuyển, mỗi lần thúc vào đều mạnh bạo, dứt khoát, như muốn đóng một dấu ấn vĩnh viễn lên cơ thể và linh hồn cô. Cô không còn là vợ của Lý Đức Hải. Cô không còn là cô nhân viên văn phòng an phận.
Cô là người phụ nữ của Lăng Thiệu. Và cả thành phố này đang chứng kiến sự thay đổi đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận