Chương 470

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 470

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Từ Công Ty Của Anh Nhảy Ra
Vi Sinh Biệt Hạc: “@Thẩm Chước Ngôn, tên ngu này ở đâu nhảy ra vậy?”
Vi Sinh Lẫm: “Từ công ty của anh nhảy ra.”
Lâm Thanh: “Thẩm Chước Ngôn, đúng là cậu hơi quá đáng đó, sao cậu có thể hung dữ với anh trai nhỏ đáng thương kia được chứ! Cậu cường tráng như vậy, người kia yếu ớt như vậy! (Ôm mặt khóc lóc)”
Vi Sinh Dư Xán sao chép: “Thẩm Chước Ngôn, đúng là cậu hơi quá đáng đó, sao cậu có thể hung dữ với anh trai nhỏ đáng thương kia được chứ! Cậu cường tráng như vậy, người kia yếu ớt như vậy! (Ôm mặt khóc lóc)”
Thẩm Chước Ngôn: “… Vậy nên thật sự là tôi quá đáng sao?”
Bùi Bất Tiện: “Đồ ngu! Cậu quá đáng con khỉ! Tên kia đang dùng sự cường tráng của cậu để thể hiện anh ta yếu ớt, anh ta đang giả vờ đáng thương để giành được sự đồng tình với Kiều Sở Sở đấy! Con nhóc Kiều Sở Sở này là loại ăn mềm không ăn cứng!”
Bùi Phong Lộng: “@Bùi Bất Tiện, cho nên đây chính là lý do em thích giả vờ đáng thương trước mặt Kiều Sở Sở sao?”
Bùi Bất Tiện: “Không thể không nói rất hiệu quả đó, không tin thì hỏi Vi Sinh Hoài Lăng đi.”
Vi Sinh Hoài Lăng: “Xin lỗi, vấn đề này tôi không giúp anh được, tôi không phải giả vờ, con người tôi thật sự rất đáng thương.”
Bùi Bất Tiện: “Đúng, chính là dáng vẻ ti tiện này của Vi Sinh Hoài Lăng, hiểu chưa Thẩm Chước Ngôn?”
Thẩm Chước Ngôn: “Hả? Nhưng anh ta thật sự rất yếu ớt.”
Bùi Du Xuyên: “Hết chịu nổi rồi, bây giờ cậu đang ở đâu? Cậu canh giữ bên cạnh Kiều Sở Sở sao?”
Thẩm Chước Ngôn trung thực nói: “Vừa rồi tôi hung dữ với tên kia, Kiều Sở Sở kêu tôi ra ngoài hành lang đứng.”
Lâm Thâm: “…”
Doanh Trần: “…”
Lâu Thính Tứ: “…”
Bùi Uyên: “…”
Bùi Triệt: “…”
Bùi Phong Lộng: “…”
Lâu Nguyệt Tuyệt: “Anh trai ơi, anh không cảm thấy có chỗ nào không đúng sao?”
Thẩm Chước Ngôn: “Có, đúng là anh không nên quát anh ta.”

Một mảnh cạn lời chen chúc xuất hiện trong nhóm.
Vi Sinh Văn Trạm: “Chi bằng cậu đi xin lỗi cậu ta đi, sẵn tiện viết bản kiểm điểm năm nghìn chữ.”
Thẩm Chước Ngôn nhíu mày: “Ừm được, vậy chờ hai người bọn họ nói chuyện xong đã.”
Vi Sinh Hoài Lăng: “Anh còn muốn chờ hai người bọn họ nói chuyện xong?”
Thẩm Chước Ngôn vừa định trả lời, quản gia của nhà họ Thời đã đi tới trước cửa phòng Thời Duật, gõ cửa.
“Anh Thời, ăn cơm được rồi, ngoài ra bạn của anh tới thăm anh.”
Thời Duật mở cửa, nghi hoặc hỏi: “Ai tới thăm tôi?”
Quản gia trả lời: “Anh Quý Yến Xuyên.”
Thời Duật: “?”
Thẩm Chước Ngôn: “?”
Điện thoại của Thẩm Chước Ngôn vẫn còn rung lên ong ong.
Trong nhóm một đống người đều đang @ anh ta.
Hình như đang mắng anh ta.
Anh ta không rảnh xem, tùy tiện trả lời một câu: “Chờ chút, Quý Yến Xuyên tới rồi, có lẽ lại tới tìm Kiều Sở Sở.”
Trong đám một mảnh: “?”
Lâm Thanh bùng nổ, gõ chữ: “Sao Quý Yến Xuyên lại đi tìm Kiều Sở Sở? Sao Quý Yến Xuyên lại đi tìm Kiều Sở Sở? Sao Quý Yến Xuyên lại đi tìm Kiều Sở Sở?”
Lâm Thâm: “… Không phải Quý Yến Xuyên vừa mới hủy hôn với Lâm Thanh chưa được bao lâu sao? Sao lại muốn tìm Kiều Sở Sở chứ?”
Bùi Uyên: “Dựa vào tiếng lòng của Sở Sở mà đoán, hiện tại Hạ Tuyết Thuần không còn là nữ chính nữa, Sở Sở chính là nữ chính, Quý Yến Xuyên thân là nam chính phải đi cảnh tình cảm với em ấy, hơn nữa chỉ cần là một câu của Quý Yến Xuyên, Sở Sở không thể làm trái, nếu không cũng sẽ bị kịch bản uy hiếp.”
Lâm Thanh: “Kiều Sở Sở cũng đã làm nữ chính rồi còn phải bị trói chung với cái thứ như Quý Yến Xuyên sao? Kịch bản để đám người các anh ở đâu? Kịch bản có thể thuận theo ý của nữ phụ độc ác như em một lần không?”
Lâu Nguyệt Tuyệt: “Chị à, kịch bản trong tưởng tượng của chị là thế nào nữa vậy?”
Lâm Thanh: “Là không liên quan gì tới em.”
Lâu Nguyệt Tuyệt: “?”
Bùi Triệt: “Hiện tại Quý Yến Xuyên bám lấy Sở Sở, Sở Sở còn không thể ra tay dứt khoát với anh ta, dù sao Vi Sinh Hoài Lăng chính là ví dụ khi giải quyết Quý Yến Xuyên.”
Vi Sinh Hoài Lăng: “Hoàn toàn chính xác, tôi vừa nổ súng với tên kia thì kẹt đạn, sau đó tôi muốn dùng dao, trần nhà lập tức sập một mảng to đè tôi, thậm chí nhà còn sập.”
Vi Sinh Dư Xán: “Đứa bé đáng thương, bị tên đàn ông cặn bã này bám lấy mà còn không thể giãy giụa.”
Bùi Bất Tiện: “Sở Sở nhà chúng ta vẫn rất biết giãy giụa, em ấy đùa bỡn Quý Yến Xuyên xoay vòng vòng! Sở Sở thông minh nhất!”
Lâu Nguyệt Tuyệt: “Dù sao em cũng không đồng ý chị Sở Sở và Quý Yến Xuyên ở bên nhau!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận