Chương 470

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 470

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cưỡi trong phòng làm việc PLAY, hình ảnh chợt lóe lên, nhân vật phản diện thật sự trong cốt truyện là ai? (phần 4)
Thân thể của người lạnh như băng lúc động tình cũng sẽ nóng như lửa, trong đầu Tô Mộc vô thức nghĩ đến một câu nói, như thể cùng lúc đó cậu nhìn thấy ánh trăng sáng lạnh lẽo chiếu vào người mình, nhưng ánh trăng sáng treo thật cao trên bầu trời lại có thể thấy rõ được nội tâm của cậu, vì vậy khi rải lên người, ánh trăng lạnh như băng cũng biến thành ánh mặt trời nóng như lửa…
Cơ thể quấn quít, hôn môi cho đến khi hòa làm một thể, hai người tựa như cũng đang thở phào nhẹ nhõm ở trong lòng.
”Có một đạo lý, hình như cuối cùng tôi cũng hiểu được rồi.” Âm thanh của Diệp Tử Ngung gần như đã khản đặc, tựa như đang cực lực kiềm chế gì đó.
”Dùng quá nhiều, quá nhiều thời gian, đi qua những năm tháng đau khổ quá dài mới hiểu được…” Diệp Tử Ngung nhắm chặt hai mắt lại, cảm giác được cơ thể hai người đang hòa chung vào nhau, tim căng đến đỉnh điểm, thậm chí hơi đau nhức.
”Cũng may là, tôi vẫn còn cơ hội gặp lại em…” Diệp Tử Ngung nhẹ nhàng thở ra một hơi, như thể anh đang hòa giải những ký ức đen tối nhất trong nội tâm của mình, từ nay có thể ung dung nắm lấy tay người yêu.
Anh nhớ ra cả rồi.
Nhưng trí nhớ hồi phục mang đến tình yêu càng trở nên sâu đậm, cũng mang đến cảm giác trống rỗng và lo được lo mất.
Tựa như chỉ có điên cuồng làm tình mới có thể chứng minh được cảm giác tồn tại của đối phương ở trong cơ thể anh, Diệp Tử Ngung cứ như đã hoàn toàn biến thành một người khác, cơ thể bị dục vọng mãnh liệt nóng bỏng lôi cuốn, cặp mông đè xuống, dương vật nóng rực bị nuốt chửng, đáy chậu va đâp vào háng của Tô Mộc, phát ra âm thanh thể xác vỗ vào nhau, dần dần hòa lẫn với âm thanh của nước dâm trong lỗ thịt bị quất cắm nhồi ra ngoài…
Cũng may mà ghế làm việc trong phòng làm việc có chất lượng tương đối khá, cho dù là hai cơ thể đang đè lên nhau vận động ở phía trên cũng hoàn toàn ổn định.
Thở dốc rên rỉ, ngón tay của Tô Mộc nắm thật chặt tay vịn ghế, toàn thân trên dưới lại không có một chút sức lực. Trên cổ, trên xương quai xanh, trên ngực hay thậm chí là trên bả vai, tất cả đều tràn ngập những vết hôn điên cuồng, như thể đang ký hiệu, mập mờ không rõ.
Thậm chí Tô Mộc còn cảm thấy đầu ngón tay trên bàn tay của mình cũng có cả những dấu hôn của Diệp Tử Ngung…
Trăng sáng trong trẻo lạnh lùng treo cao nơi chân trời tựa như đã mở ra một ngục tù nào đó không thể diễn tả được, ngay cả khi không có gì để diễn tả, nhưng ân ái điên cuồng cũng đủ để thản nhiên giải thích rõ ràng hết thảy.
Có một chuyện gì đó mà cậu không biết…
Lặng lẽ phát sinh ở một nơi mà cậu không biết.
Còi lý trí báo động ré dài, mà tinh thần lẫn thể xác đều đã lâm vào trong lâu dài của dục vọng, chân lõm sâu trong bùn lầy, khó lòng tự kiềm chế…
Trong cốt truyện ban đầu, ánh trăng sáng dường như vẫn là ánh trăng sáng, vĩnh viên treo thật cao ở chân trời xa xôi vô biên ấy.
Đồng thời cũng giống như vẫn luôn đứng bên phía nhân vật chính.
Nhưng nhìn tổng quát đội hình những nhân vật chính, vua thây ma bị tất cả đánh bẹp cùng lắm chỉ có thể là con tốt thí nhân vật phản diện, hoàn toàn không đạt được đến trình độ của boss.
Vậy thì, nhân vật phản diện thật sự của câu chuyện này ở đâu?

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận