Chương 471

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 471

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đóa hoa trên núi cao bước xuống đền thờ cố chấp muốn làm tình điên cuồng ép tinh, thân xác hoàn mỹ cùng bánh xe thời gian của nhà khoa học diệt thế (phần 1)
Giữa dư âm dục vọng, Diệp Tử Ngung ôm chặt lấy cậu tựa như bị chứng đói khát da thịt*, không chịu buông tay, cả người Tô Mộc yếu ớt, cũng dứt khoát không vùng vẫy nữa, cả người mềm nhũn ở trong ngực Diệp Tử Ngung.
(*) Chứng đói khát da thịt (Skin Hunger) là một triệu chứng tâm lý gọi chung khi một người có mong muốn sâu sắc tiếp xúc thân thể với người khác.
Da thịt hai người dán chung một chỗ, khoảng cách quá mức thân mật, tựa như sau khi hai người làm tình thì đã tạo thành một mối quan hệ thân mật.
Nhưng trên thực tế, Tô Mộc biết, giữa hai người không có ai cam kết gì với đối phương, ngay cả mối quan hệ bạn trai giữa hai người cũng không tồn tại.
”Em thích người song tính sao?” Diệp Tử Ngung đặt cằm lên đỉnh đầu Tô Mộc.
Âm thanh lúc nói chuyện cực kỳ trầm thấp lại có từ tính, truyền đến từ đỉnh đầu, có hơi rung động, tựa như ngay cả xương cốt cũng đang dẫn truyền những lời nói có vẻ dịu dàng hơn nhiều so với trước đây.
Nhưng lời mà Diệp Tử Ngung nói ra lại khiến Tô Mộc sửng sốt một chút.
Một lúc lâu sau cậu lắc đầu: ”Tôi chưa nghĩ đến chuyện đó…”
Dường như cậu thật sự không có sở thích gì, chẳng qua là cho tới nay vẫn luôn đi theo đám đông, không có lựa chọn, điều đó cũng khiến cậu dường như không có bất kỳ sở thích nào.
Thà nói thích người song tính, không bằng nói Tô Mộc thật ra quen thuộc với cơ thể của đàn ông hơn, dù sao mấy cái thế giới trước đều là…
”Hẳn là em thích chứ? Ví dụ như Ngũ Nhan Tịch.” Giọng của Diệp Tử Ngung khàn khàn.
Lúc nói lời này, âm thanh chợt trở nên trầm thấp hơn, anh cố gắng áp chế mới có thể chế trụ được ngọn lửa ghen tị xấu xí đang dần dần bốc cháy trong trái tim mình.
Ngũ Nhan Tịch…
Đời trước lần đầu tiên nhìn thấy Tô Mộc, cũng là bởi vì Ngũ Nhan Tịch.
Tô Mộc thích Ngũ Nhan Tịch, nhưng Ngũ Nhan Tịch lại xem Tô Mộc như thế thân, mà khi Diệp Tử Ngung biết chuyện này liền theo bản năng nhíu chặt chân mày, nhưng trời xui đất khiến để anh gặp được nhân vật chính khác là Tô Mộc trong vụ việc của ba người.
Thân thể người đàn ông mỏng manh gầy yếu, đứng trong mưa to, cả người dường như sắp bị mưa đánh vỡ, hơi nheo mắt lại, giọt nước trên hàng mi không biết là nước mưa hay nước mắt lập tức rơi xuống, ảm đạm yếu đuối, lảo đảo muốn ngã.
Nhưng cậu vẫn kiên định nhìn về phía Ngũ Nhan Tịch, mà bên phía Ngũ Nhan Tịch, anh ta và Tề Dục đã ở cùng dưới một tán ô, rõ ràng khác hẳn với người đàn ông nhợt nhạt.
Sau đó, Diệp Tử Ngung cầm một chiếc ô đi từ cửa viện nghiên cứu tới, che chiếc dù xanh lên đỉnh đầu Tô Mộc.
Chiếc ô nghiêng qua, trên bả vai của Diệp Tử Ngung dần dần dính vào cảm giác bị nước mưa dần dần ăn mòn cùng một lượng nhỏ vi khuẩn, vốn dĩ anh nên căm ghét nhất loại cảm giác quần áo dính lên người mình này.
Nhưng trái tim anh dường như nghiêng theo chiếc ô lệch, cho đến khi anh nhìn thấy Tô Mộc khẽ nâng tầm mắt lên, giữa cơn mưa to như thác đổ, tim đập như đánh trống.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận