Chương 472

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 472

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đóa hoa trên núi cao bước xuống đền thờ cố chấp muốn làm tình điên cuồng ép tinh, thân xác hoàn mỹ cùng bánh xe thời gian của nhà khoa học diệt thế (phần 2)
Trong cơn mưa to đêm đó, giống như anh đã thật sự tìm thấy được một người khiến anh cảm thấy hứng thú hơn cả việc hủy diệt thế giới này, thậm chí đến nỗi anh không đành lòng hủy diệt thế giới này nữa.
Nhưng đời trước Tô Mộc từ lúc vừa mới bắt đầu đã rất ghét anh, có thể là vì Ngũ Nhan Tịch đứng giữa hai người, thế nên sự tồn tại cũng tự nhiên nghiêng về một loại trạng thái đối nghịch, cũng có thể là bởi vì Ngũ Nhan Tịch thích anh.
Càng có thể là bởi vì hai người có một gương mặt tương tự nhau năm sáu phần.
Đương nhiên quan trọng hơn chính là Tô Mộc thích Ngũ Nhan Tịch.
Cậu vì Ngũ Nhan Tịch mà đã làm rất nhiều thứ, Diệp Tử Ngung trơ mắt nhìn cậu bước từng bước đẩy mình ra trước mặt tất cả mọi người, bước từng bước trở nên điên cuồng tan vỡ.
Tô Mộc đã từng thích Ngũ Nhan Tịch, mà Ngũ Nhan Tịch lại thích Diệp Tử Ngung.
Rồi sau đó, Tô Mộc vẫn thích Ngũ Nhan Tịch, nhưng Diệp Tử Ngung lại thích Tô Mộc.
Trong một cuộc tình cảm giằng co như thế, Diệp Tử Ngung sẽ không khó cảm thấy ghen tỵ cực kỳ lẫn căm ghét trái tim kiên định không dao động của Tô Mộc vì Ngũ Nhan Tịch.
Anh nghĩ, nếu như Ngũ Nhan Tịch là người song tính, Tô Mộc thích kiểu người này, cũng không phải anh không làm được.
Suy cho cùng, hướng đi riêng của bản thân anh khi bắt tay vào là công nghệ sinh học.
Đời trước, thậm chí Diệp Tử Ngung còn dốc hết tất cả để chế tạo hai thân xác hoàn mỹ, thậm chí còn chân chính đạt đến thân xác bất tử bất diệt.
Đối với anh mà nói, muốn biến mình thành người song tính vốn không có gì khó khăn.
Đương nhiên hết thảy đều dựa trên sở thích của Tô Mộc.
”Không, tôi không thích!” Tô Mộc nghiến răng, trong giọng nói khàn khàn còn mang theo dục vọng chưa tan biến, nhưng trong mắt lại tựa như dấy lên một ngọn lửa: ”Tôi không thích Ngũ Nhan Tịch, cũng sẽ không thích người song tính có thể sinh con.”
Tô Mộc liền đẩy Diệp Tử Ngung ra.
Dừng một chút, Diệp Tử Ngung đứng lên, đáy mắt đều là vui thích: ”Còn tôi thì sao?”
Tâm trạng có hơi kịch liệt của Tô Mộc trong nháy mắt cứ như bị tạt một gáo nước lạnh, cả người nhanh chóng bình tĩnh lại.
Cậu nhìn Diệp Tử Ngung, trong lúc nhất thời không thể giải thích tại sao.
Cậu không biết mình có thích hay không.
Bởi vì ngoại trừ hôm nay hai người lên giường, trước đó vẫn luôn giống như người xa lạ, là loại gặp mặt thì sẽ chào hỏi, ngoại trừ đứa bé thì không còn lời nào để nói.
Mối quan hệ giữa hai người không thể nói là thích hay không thích phải không?
”Tôi không biết…” Tô Mộc né tránh ánh mắt của Diệp Tử Ngung.
”Chúng ta có rất nhiều thời gian, em sẽ từ từ biết lòng mình.” Diệp Tử Ngung không tiếp tục bức bách Tô Mộc nữa, ngược lại anh khẽ mỉm cười, cả người thả lỏng lạ thường.
Nhưng Tô Mộc lại trầm mặc trước lời nói và ánh mắt của Diệp Tử Ngung.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận