Chương 473

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 473

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh Tin Phật À
Anh ta chỉ cảm thấy nếu mình ăn bữa cơm này, đời này của anh ta đều như ngồi trên đống lửa, như có gai sau lưng, như nghẹn ở cổ họng.
Hơn nữa vốn dĩ anh ta cũng muốn xin lỗi Thời Duật.
Nhưng Thời Duật vừa nói chuyện đã khiến anh ta có cảm giác rất tức giận, chuyện này là sao?
Anh ta nghi hoặc nhìn về phía Quý Yến Xuyên, muốn biết có phải là mình nghĩ nhiều hay không.
Quý Yến Xuyên ghét bỏ liếc nhìn Thời Duật: “Thời Duật, tôi ở bên ngoài nghe người ta nói, con người anh hà khắc, trên chiến tranh thương trường ra tay tàn nhẫn, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, sao bây giờ anh lại dịu dàng như vậy rồi hả? Anh tin Phật à?”
Thời Duật cười khẽ: “Không có, tôi là bạn của cô Kiều, tôn trọng tất cả mọi người bên cạnh cô Kiều không phải là chuyện nên làm sao? Chuyện này mà anh cũng không làm được à?”
Quý Yến Xuyên nghẹn họng, nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở lạnh lùng chế giễu: “Thời Duật, anh không cần phải so sánh với loại người này, anh ta không xứng.”
Quý Yến Xuyên nghẹn họng, tức giận mà trừng Kiều Sở.
Kiều Sở Sở như không nhìn thấy.
Trong lỗ mũi anh ta phát ra một tiếng hừ lạnh, anh ta dùng chân nhẹ nhàng cọ mắt cá chân của cô.
Kiều Sở Sở: “?”
[Ai đang cọ mình?]
Thẩm Chước Ngôn và Thời Duật kinh ngạc nhìn về phía cô.
Toàn thân cô căng thẳng cứng đờ, ánh mắt hoài nghi dò xét trên mặt Thời Duật và Quý Yến Xuyên.
Thời Duật cầm bát lên, không biết mùi vị gì mà tiếp tục ăn cơm.
Quý Yến Xuyên lại khiêu khích cười với Kiều Sở Sở, giày chơi bóng đen trắng không dính bụi chuyển qua lại trên da thịt của cô, thuận thế còn muốn đi lên…
Kiều Sở Sở giẫm lên giày anh ta một cái.
Giày cao gót mảnh nhọn đè mạnh lên mu bàn chân của Quý Yến Xuyên.
Quý Yến Xuyên đột nhiên xanh mặt: “Á!”
Cô nén giận đứng dậy: “Tôi đi vệ sinh một chút.”
[Nam chính ngu xuẩn buồn nôn muốn chết! Nếu không có người ngoài ở đây, xem tôi đánh anh thế nào!]
Kiều Sở Sở dứt khoát ra khỏi phòng ăn.
Thời Duật và Thẩm Chước Ngôn không hẹn mà cùng nhìn về phía Quý Yến Xuyên.
Bầu không khí dần dần trở nên nguy hiểm.
Quý Yến Xuyên cúi đầu nhìn mặt giày bị giẫm bẩn của mình, nén giận hừ lạnh một tiếng: “Giả vờ giả vịt.”
Hai mắt Thẩm Chước Ngôn bắn ra ý muốn giết người, anh ta nắm chặt tay, đã ở ranh giới nhẫn nại.
Thời Duật cười khinh: “Quý Yến Xuyên, vừa rồi anh làm gì vậy?”
Vẻ mặt Quý Yến Xuyên có chút mất tự nhiên: “Không làm gì hết.”
“Vừa rồi anh dùng chân cọ Kiều Sở Sở đúng không?” Thời Duật châm chọc nhìn về phía anh ta: “Anh là chó đực động dục sao?”
Quý Yến Xuyên: “Anh nói gì?”
Thẩm Chước Ngôn cũng kinh ngạc nhìn về phía Thời Duật.
Lời nói thế này phát ra từ trong miệng của một kẻ đáng thương trông có vẻ yếu ớt sao?
Thời Duật dùng gậy chống người đứng dậy, gương mặt vô hại dần dần trở nên cao ngạo khinh thường: “Đều tại anh, khiến tôi ăn mất ngon.”
Quý Yến Xuyên nén giận: “Ăn không ngon còn trách tôi sao? Vậy anh còn tên là Thời Duật kìa sao anh không trách bản thân không muốn ăn đi?”
Thời Duật bỏ ngoài tai, nhìn về phía Thẩm Chước Ngôn: “Cậu Thẩm, chủ thuê của cậu bị loại người này sỉ nhục, có phải cậu nên làm chút gì đó không?”
Thẩm Chước Ngôn u ám mà nhìn về phía Quý Yến Xuyên, khởi động cổ tay một chút
Quý Yến Xuyên mơ hồ có dự cảm không lành: “Hai người muốn làm gì?”
Thời Duật chống gậy khó khăn đi ra khỏi phòng ăn, đóng cửa phòng ăn lại: “Chừa cho cậu phát huy đó, cậu Thẩm.”
Quý Yến Xuyên dần dần thay đổi sắc mặt, cảnh giác: “Các người… Á!”
Một đấm của Thẩm Chước Ngôn đánh anh ta từ trên ghế ngã xuống đấy.
“Anh mẹ nó lại quấy rối cô ấy thử xem?”

Kiều Sở Sở ghét bỏ mà dùng khăn giấy thấm nước, lau chùi mắt cá chân.
Loại cảm giác này giống như cao da chó, không gạt ra khỏi đầu được.
[Mình đã xem nhiều tiểu thuyết như vậy rồi, nam chính buồn nôn như vậy vẫn là lần đầu mới gặp, thảo nào nam chính phiên bản đầu là Thời Duật, Thời Duật và Quý Yến Xuyên hoàn toàn là một trời một vực!]
[Chờ mình trở về sẽ đánh Quý Yến Xuyên một trận!]
Cô chà mảng da kia tới đỏ lên mới cảm thấy dễ chịu một chút, ra khỏi nhà vệ sinh.
Thời Duật yên tĩnh đứng ở cửa nhà vệ sinh chờ cô, hai người đúng lúc chạm mắt nhau.
Thời Duật cười dịu dàng: “Cô Kiều.”
Kiều Sở Sở kinh ngạc: “Sao anh lại tới đây?”
Bởi vì vừa rồi lúc cô xuống lầu chú ý tới vị trí nhà vệ sinh ở lầu hai, để dễ tìm nên đã đi thẳng tới lầu hai.
Không ngờ rằng Thời Duật vậy mà lên đây.

Bình luận (0)

Để lại bình luận