Chương 474

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 474

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Da Dày Thịt Béo
Cô lo lắng hỏi: “Lên lầu rất mệt đúng không, sao anh lại lên lầu tìm tôi?”
Thời Duật không nói chuyện, ngồi xổm người xuống lấy ra một tờ giấy khử trùng của mình nhẹ nhàng lau da thịt bị chà đỏ của cô.
Kiều Sở Sở được yêu thương mà lo sợ, cấp tốc ngồi xổm xuống, giành khăn ướt khử trùng trong tay Thời Duật: “Tôi tự làm!”
Cô lúng túng: “Anh biết Quý Yến Xuyên cọ chân tôi à?”
Ánh mắt tĩnh mịch của Thời Duật nhìn cô chăm chú: “Ừm, cô chịu ấm ức rồi.”
Kiều Sở Sở nghẹn lời, lỗ tai hơi nóng, mất tự nhiên mà tiếp tục lau mắt cá chân.
[Tuy rằng không biết vì sao anh ấy lại làm vậy, nhưng đã có một Quý Yến Xuyên bám lấy mình, mình cũng không thể dính dáng quá nhiều với Thời Duật nữa!]
Thời Duật thở dài nhẹ đến mức không thấy được, đè tay cô lại, năm ngón tay cứng rắn rút khăn ướt của cô đi, dường như đau lòng nói: “Đừng lau nữa, chà đỏ lên rồi.”
Kiều Sở Sở hoàn hồn, không để ý: “Không sao, da dày thịt béo, đỏ thì đỏ đi.”
Cô nắm cánh tay của anh: “Anh vịn tôi, tôi đỡ anh, đừng để bị ngã.”
Thời Duật gật đầu, chậm rãi đứng dậy, nhưng trước mắt tối sầm, đè Kiều Sở Sở đụng vào nhà vệ sinh.
Kiều Sở Sở không kịp trở tay, hoảng loạn ôm ấy Thời Duật, đè anh lên tường.
Thời Duật nhíu mày: “Á!”
Kiều Sở Sở hoảng sợ tới mức chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người: “Anh không sao chứ?”
Thời Duật có chút đầu váng mắt hoa, lắc đầu, rũ mắt nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Cánh tay của cô dùng sức cố định anh trên tường, giống như người lùn đẩy người cao lên tường.
Đôi mắt tĩnh mịch của anh tối lại, tay chậm rãi giơ lên, đặt hờ sau thắt lưng cô.
Giống như đang ôm lấy cô.
Anh có chút vui vẻ mà nhướng mày kiếm, cúi đầu ngửi mùi hương của cô: “Cảm ơn cô Kiều đã bảo vệ tôi.”
Kiều Sở Sở thở phào nhẹ nhõm: “Anh không sao là tốt rồi.”
“Không sao, thật ra tôi vẫn luôn như vậy.” Thời Duật đặt tay lên lưng cô, hơi dùng sức: “Cô Kiều lại cứu tôi một lần, tính cả lần này đã là cứu tôi hai lần, tôi không biết phải báo đáp cô thế nào nữa.”
Kiều Sở Sở tách khỏi anh, nhặt cây gậy dưới đất lên: “Đừng nói báo đáp hay không báo đáp cái gì, tôi đâu có làm gì, chỉ là vì quan hệ giữa hai chúng ta nên mới như vậy, giống như bị buộc lại với nhau, rất không tự do.”
Thời Duật nhận lấy cây gậy, suy nghĩ ý trong lời nói này của cô.
Giống như bị buộc lại với nhau?
Anh có chút tịch mịch nhìn xuống đất: “Lúc trước tôi đã nói với cô, tôi muốn ở trong nhà cô, trả tiền thuê sinh hoạt chung một chỗ với cô, cô không muốn đúng không?”
Kiều Sở Sở cảm thấy hơi có lỗi: “Đúng vậy, tôi không muốn, tôi cảm thấy hai chúng ta không nên buộc cùng một chỗ như vậy, dù sao tôi cũng có việc mình phải làm.”
Thời Duật tịch mịch rũ mắt: “Tôi hiểu, tôi cũng biết mình mạo muội, đối với cô Kiều, mục đích tôi tiếp cận cô không trong sáng, vậy nên cô bài xích tôi cũng là chuyện đương nhiên.
Nhưng thật ra tôi thật lòng đấy.
Ở bên cô Kiều khiến tôi cảm giác được sức mạnh, cũng khiến tôi cảm thấy nghiện.”
Thời Duật chậm rãi giương mắt, bốn mắt nhìn nhau với Kiều Sở Sở: “Từ tận đáy lòng tôi cảm thấy, loại dựa dẫm vào cô về mặt sinh mệnh này sẽ phát triển thành tình cảm sâu sắc hơn.”
Kiều Sở Sở giật mình, nhìn vẻ mặt chân thành của anh, có áp lực không nói ra được xông lên đầu.
Cô lắc đầu: “Xin lỗi, chuyện tôi đã quyết định, tôi không muốn thay đổi.”
Gương mặt Thời Duật dần dần trở nên trắng bệch: “Bất luận thế nào cũng không thay đổi sao?”
Cô kiên định: “Bất luận thế nào cũng không thay đổi.”
Thời Duật thất vọng cúi đầu: “Được.”
Kiều Sở Sở xoay người xuống lầu, cảm thấy không có cách nào tiếp tục ở lại: “Tôi phải đi rồi.”
Thời Duật mất mát: “Được…
Trong lòng cô cảm thấy rầu rĩ, bước nhanh xuống lầu.
[Haiz… chuyện này là sao đây!]
[Từ chối người như Thời Duật giống như đạp báo biển đã rơi vào đường cùng một cước vậy, không đi nhanh mình cảm thấy cũng không hạ nổi quyết tâm!]
Thời Duật chống gậy, nhìn theo bóng lưng vội vàng của Kiều Sở Sở, lại nhìn về phía cầu thang, đột nhiên trong mắt hiện lên vẻ kiên quyết.
Kiều Sở Sở đột ngột nghe thấy một tiếng vang thật lớn.
Cô kinh ngạc quay đầu lại, chỉ thấy Thời Duật từ trên cầu thang lăn xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận