Chương 474

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 474

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đóa hoa trên núi cao bước xuống đền thờ cố chấp muốn làm tình điên cuồng ép tinh, thân xác hoàn mỹ cùng bánh xe thời gian của nhà khoa học diệt thế (phần 4)
Cho dù là kế hoạch thây ma.
Hay là kế hoạch cải tạo con người.
Hoặc là vì kế hoạch lấy thiên hạ làm vật hiến tế cho thân xác hoàn mỹ.
Tất cả mọi thứ đều không thể để Tô Mộc biết.
Tô Mộc thiện lương nhất, cho nên nếu như cậu biết những thứ dơ dáy bẩn thỉu kia, biết những chuyện táng tận lương tâm thì tuyệt đối sẽ không thích anh nữa.
Bên trong thân thể tràn vào một dòng nước ấm, đánh vào vách thịt mềm bên trong lỗ thịt, Diệp Tử Ngung tựa như bị nóng đến nỗi khẽ cong lưng, cả người cũng đè lên trên người của Tô Mộc, chôn cằm vào hõm cổ của Tô Mộc, tư thế thân mật tựa như một đôi yêu nhau.
Đáng tiếc anh không có ký ức nên cũng đã định trước là sẽ không gặp được Tô Mộc trước Ngũ Nhan Tịch, nếu không gặp được Tô Mộc, những mục tiêu mà anh cất giữ trên người Tô Mộc cũng sẽ không kích thích anh dần dần khôi phục tất cả trí nhớ, nếu không phải bóp nát hết thảy tất cả trước khi kịp phát sinh sẽ tốt hơn.
Lấy toàn bộ thế giới làm nơi thử nghiệm, thế nên tất cả những biến dị đó đều là tài liệu máu thịt công nghệ khoa học dùng để nuôi dưỡng thân xác hoàn mỹ, biến dị thành công chính là người có siêu năng lực, biến dị thất bại chính là thây ma, đương nhiên thây ma vẫn có giá trị, chẳng hạn như một ít dục vọng bị phóng đại…
Thân xác hoàn mỹ sẽ không trải qua sinh lão bệnh tự, cũng không có đau khổ, mở rộng não bộ đến mức độ tối đa cho thân xác hoàn mỹ một trí khôn kinh người, đồng thời biến đổi thân xác hoàn mỹ vô địch không thể bị phá hủy, không sợ bất kỳ đả kích nào, hơn nữa còn sở hữu rất nhiều siêu năng lực cấp cao, có thể nói đó là tác phẩm xuất sắc nhất mà Diệp Tử Ngung nghiên cứu ra được.
Một thân xác là cho anh, một thân xác là cho Tô Mộc.
Chỉ tiếc là Tô Mộc không thích, còn tình nguyện chết cũng tuyệt đối không chịu truyền sóng điện não của mình vào thân xác hoàn mỹ.
Đương nhiên còn có một tác phẩm khác càng khiến Diệp Tử Ngung hài lòng hơn nữa —— Bánh xe thời gian, thành công đưa anh quay trở lại thời điểm khi mọi thứ vẫn chưa quá muộn.
Có điều đó lại là tác phẩm sau khi Tô Mộc chết, đoạn cuộc sống kia quá mơ hồ, đau khổ khiến não anh theo bản năng né tránh đoạn ký ức này, Diệp Tử Ngung không muốn nhớ lại nữa.
Cao trào đã qua, hai cơ thể vẫn còn dán chặt chung một chỗ, Diệp Tử Ngung vẫn chưa ngồi dậy, vẫn còn ôm Tô Mộc, hơn nữa khi thời gian trôi qua, vòng tay càng lúc càng siết chặt.
Rốt cuộc Tô Mộc không nhịn được mà đẩy anh một chút.
”Sao vậy…” Giọng của Diệp Tử Ngung khàn khàn, mang theo chút lười biếng sau cơn dục vọng, hòa tan âm thanh có hơi tỏ ra lạnh lùng của anh.
Hai kiếp yêu đương mong muốn được bù đắp, giáo sư Diệp trong trẻo lạnh lùng hoàn toàn không có cách nào kiềm chế được tình yêu của mình, sự thờ ơ đã từng hệt như một giấc mộng, khiến người khác cảm thấy ngây ngốc khi bị chia cắt giữa hai tâm trạng không chắc chắn.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận