Chương 475

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 475

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tôi Còn Không Đánh Lại Cậu Sao
Cô phát ra tiếng hét bén nhọn: “Á! Báo biển à không… Thời Duật!”
Thời Duật lăn tới bậc nghỉ, đau đến mức mặt xanh trắng, cây gậy vừa khó đập lên bụng anh.
Kiều Sở Sở giẫm giày cao gót chạy cộp cộp tới trước mặt anh, dời gậy sang một bên: “Sao anh lại ngã xuống?”
Vân Tuệ và ông nội Thời nghe thấy tiếng động chạy tới thấy thế thì hoảng sợ: “Thời Duật!”
Thẩm Chước Ngôn ở phòng ăn đã chỉnh lại âu phục xong, bước nhanh lần theo tiếng động tới cầu thang.
Quý Yến Xuyên tóc tai bù xù, khóe miệng bầm tím, loạng chà loạng choạng đi ra theo: “Đừng, đừng mẹ nó đi! Tôi vẫn còn đánh tiếp được! Tôi không đánh lại Kiều Sở Sở! Tôi còn không đánh lại cậu sao?”
Chỉ một lát như vậy, chỗ bậc nghỉ ở cầu thang đã đứng đầy người.
Kiều Sở Sở ngồi xuống bên cạnh Thời Duật, chú ý tới chân trái vặn vẹo của anh.
Cô từ từ thay đổi sắc mặt: “Chân trái của anh gãy rồi.”
Vân Tuệ đau lòng tới rơi nước mắt: “Thời Duật, sao cháu xuống cầu thang không gọi người chứ? Bà có thể tới đỡ cháu mà!”
Ông nội Thời bình tĩnh nói: “Mau gọi 120! Mau đi gọi 120!”
Dì giúp việc vội vàng đi.
Thời Duật mặt mày xanh trắng, run rẩy giơ tay lên với Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở ngơ ngác, nắm chặt tay anh.
Thời Duật nhịn đau, kiên cường nói với người nhà: “Không cần gọi 120, thuốc cũng không có tác dụng với cháu, để cháu chết đi.”
Vân Tuệ và ông nội Thời giật mình, lệ rơi lã chã: “Thời Duật, không thể nói như vậy được, ông bà tới bệnh viện, bất kể thuốc gì tốt cũng cho cháu dùng, nhất định cháu sẽ khá hơn, cháu không thể để hai bọn ta người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh được! Bọn ta chỉ có cháu thôi!”
Thời Duật suy yếu nắm chặt tay Kiều Sở Sở, lưu luyến không rời mà nói: “Cô Kiều, tôi rất cảm ơn cô hôm nay đã tới chỗ này, tôi biết bắt cô lãng phí thời gian với một kẻ hấp hối sắp chết như tôi là lỗi của tôi.
Nhưng…”
Anh khó khăn cười: “Đây cũng là lần cuối cùng chúng ta gặp mặt.”
Kiều Sở Sở: “?”
Ánh mắt Thời Duật nhìn cô từ từ tan rã: “Lần tiếp theo khi cô nghe đến tên của tôi chính là tin tôi chết, mà tôi, có thể gặp cô một lần trước khi chết, là vì hạnh của tôi…”
Vân Tuệ ở bên cạnh khóc tới cào tim rách phổi: “Thời Duật cháu đừng như vậy, cháu làm thế không phải là muốn lấy mạng bà sao?”
Ông nội Thời lau mồ hôi trên đầu anh, nghẹn ngào: “Con à chúng ta không nói chuyện này, cháu sẽ khá hơn, nhất định cháu sẽ khá hơn!”
Thời Duật chậm rãi lắc đầu: “Cháu biết cháu không sống được bao lâu.”
Năm ngón tay của anh chậm rãi đan xen với năm ngón tay của Kiều Sở Sở, ánh mắt quyến luyến mà rơi lên bàn tay giao nhau của hai người bọn họ: “Tôi sẽ khắc ghi giờ phút này trong lòng.”
Kiều Sở Sở càng nhìn càng cảm thấy vớ vẩn, ngực như bị một tảng đá lớn đè lên, sắc mặt trở nên u ám.
Cô khom người ghé vào tai Thời Duật: “Thành thật trả lời tôi, anh cố ý ngã xuống đúng không, Thời Duật?”
Thời Duật giật mình.
Anh cảm giác được hơi thở ấm áp của Kiều Sở Sở mang theo một loại hung ác: “Anh biết tôi không thích anh đúng không? Anh biết làm như vậy vô dụng mà nhỉ”
Thời Duật luống cuống, chẳng hiểu sao cơ thể cảm thấy run rẩy từng đợt, nắm chặt tay cô.
Kiều Sở Sở dùng sức nắm ngược lại anh, giống như đang uy hiếp mà hạ giọng: “Trả lời tôi!”
Toàn thân Thời Duật run lên, biểu cảm yếu ớt tan vỡ trong nháy mắt, lời nói thật cũng nhỏ giọng phun ra: “Là tôi cố ý, tôi muốn cô thương hại tôi.”
Kiều Sở Sở nhắm mắt lại, cam chịu số phận thở dài: “Đến bệnh viện đi.”
Thời Duật thử thăm dò nhìn về phía cô: “Tự đi sao?”
Cô dứt khoát rút bàn tay đang nắm tay nhau của hai người ra: “Tôi đi với anh, sẵn tiện anh thu dọn hành lý tới nhà tôi, tiền thuê nhà và tiền nấu ăn đến lúc đó lại tính.”
Thẩm Chước Ngôn: “?”
Quý Yến Xuyên loạng chà loạng choạng: “?”
Thời Duật thay đổi sắc mặt, từ u ám chuyển qua trời trong xanh trong nháy mắt: “Cô đồng ý với tôi rồi sao?”
Kiều Sở Sở cạn lời: “Tôi đồng ý với anh.”
Thời Duật chống người dậy, vui vẻ bắt lấy tay ông nội: “Ông nội, mau tìm người giúp cháu thu dọn đồ đạc, cháu muốn tới nhà cô Kiều ở! Cháu muốn tới nhà cô Kiều ở!”
Ông nội Thời giật mình: “Cháu muốn tới nhà cô Kiều ở? Tại sao?”
Vân Tuệ bên cạnh đột nhiên hiểu ra: “À đúng đúng đúng! Cô Kiều là chính duyên, cô ấy có thể giúp cơ thể Thời Duật của chúng ta chuyển biến tốt đẹp, đưa Thời Duật tới nhà cô ấy là lựa chọn tốt nhất!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận