Chương 476

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 476

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ngũ tiểu thiếu leo tường đến dưới mí mắt gian phu vụng trộm, bị đè lên bàn họp ngay trước mặt đứa trẻ trong phòng họp (phần 2)
”Đứa bé xảy ra chuyện, đương nhiên tôi rất lo lắng, thế nên mấy ngày nay mới tương đối…” Tô Mộc cũng không biết vì sao mà trong lòng cảm thấy ê ẩm, một lúc lâu sau mới cười trả lời.
”Ừ…” Ngũ Hi Thần không muốn vạch trần lời nói của người đàn ông, chẳng qua là chỉ nặng nề ừ một tiếng, nhưng vòng tay vẫn gắt gao ôm lấy người đàn ông không chịu buông.
”Ngũ Hi Thần, cậu buông ra trước đi, nếu như bị người khác nhìn thấy…” Tô Mộc có chút khó xử, không được tự nhiên mà đẩy người một cái.
”Anh sợ bị người trong tòa nhà nghiên cứu nhìn thấy sao?” Đột nhiên Ngũ Hi Thần hỏi.
Tô Mộc theo bản năng cắn chặt môi dưới, cậu mím môi, trong lúc nhất thời cũng không biết nên trả lời thế nào mới phải.
”Xin lỗi, tôi đã làm khó anh, tôi không có cách nào bảo vệ anh thật tốt, cũng không có tư cách quản đông quản tây đối với anh.” Giọng của Ngũ Hi Thần khàn khàn, nhưng cuối cùng vẫn không nói thêm gì khác nữa, chẳng qua là đôi mắt của thiếu niên càng thêm đỏ hoe, tựa như nước mắt sẽ rơi xuống ngay một giây kế tiếp.
Tô Mộc nhìn hắn, nếu như Ngũ Hi Thần thật sự khóc, cậu cũng không biết phải an ủi thế nào.
Cũng may là Ngũ Hi Thần không khóc được, hít một hơi thật sâu, tâm trạng giống như được bình tĩnh lại, hắn nhìn Tô Mộc, trong mắt là ngọn lửa thiêu đốt: ”Chúng ta rời khỏi đây đi.”
Thiếu niên trong chuyện tình cảm luôn ngoan đạo thành kính và đầy tham vọng, thế nên khi thiếu niên cho rằng tình cảm của mình đã bị truy đuổi đến mức rơi vào ngõ cụt, bọn họ sẽ theo bản năng lựa chọn trốn thoát, đưa người yêu đến chân trời góc biển, bỏ trốn.
”Tôi nhất định sẽ bảo vệ anh, bảo vệ đứa bé thật tốt, tuyệt đối sẽ không để hai người phải chịu thêm bất kỳ khổ sở hay ủy khuất nào nữa…” Giọng của Ngũ Hi Thần khàn khàn, ánh mắt khẽ run, hắn chăm chú nhìn Tô Mộc chằm chằm, khát vọng giành được một cam kết khẳng định.
Nhưng Tô Mộc nhìn hắn hồi lâu, cuối cùng hạ tròng mắt xuống.
”Xin lỗi…” Người đàn ông không còn là thiếu niên nữa, cậu không thể dâng lên tình yêu cháy bỏng của mình mà không dè dặt giữ lại chút gì như thiếu niên, có rất nhiều thứ cần phải cân nhắc, chẳng hạn như đứa bé, chẳng hạn như chính cậu, chẳng hạn như tình cảm của thiếu niên.
Tình cảm luôn luôn thay đổi, luôn luôn không chắc chắn, cậu không thể đổ hết mọi thứ vào cảm xúc của một thiếu niên chưa đến tuổi trưởng thành.
Cậu không có siêu năng lực, bản thân đã là một gánh nặng rồi, hết lần này đến lần khác còn mang theo đứa bé, đối với Ngũ Hi Thần mà nói chính là một gánh nặng khác nữa, đồng thời chi phí nuôi đưỡng đứa bé vốn cũng rất cao, huống chi đứa bé này thậm chí còn không phải là con của Ngũ Hi Thần mà là do Ngũ Nhan Tịch sinh ra, nhiều bậc cha mẹ có con trong ngày tận thế còn không thể chăm sóc chu toàn cho con cái của họ, chứ đừng nói chi là…
Thời gian trôi qua một lúc lâu, ai có thể nói rằng tình cảm vẫn sẽ như lúc trước, ai có thể nói rằng sau khi Ngũ Hi Thần cảm nhận được áp lực mạnh mẽ sẽ không lựa chọn đổi ý, lùi bước.
Đến lúc đó, cậu phải làm gì đây?
Đứa bé phải làm sao đây?

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận