Chương 478

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 478

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh Trai
[Chẳng lẽ là ghét Thời Duật sao?]
[Hơn nữa vì sao Vi Sinh Hoài Lăng cũng ở đây? Chẳng lẽ sau khi xuất viện cậu ấy không nên về nhà à?]
Mọi người trên ban ăn giật mình, mỗi người có tâm tư riêng mà cụp mắt.
Vi Sinh Hoài Lăng ai oán nhìn về phía người nhà.
Đương nhiên cậu không muốn tới nhà của Kiều Sở Sở.
Nhưng sau khi cậu xuất viện nghe thấy quản gia nói Kiều Sở Sở phát sốt, mà ba người anh trai thân yêu của cậu cũng ở nhà Kiều Sở Sở lúc cô phát sốt!
Tiếp xúc thân mật với Kiều Sở Sở vào lúc cô yếu ớt nhất!
Kiều Sở Sở phát sốt, vậy mà cậu không hề hay biết gì.
Mấy anh trai ở nhà Kiều Sở Sở, đích thân chăm sóc cô, cậu cũng hồn nhiên không biết.
Cậu giống như một tên ngốc trị thương trong bệnh viện.
Bỏ qua mấy ngày phát sốt giành hảo cảm.
Tức chết mà!
Vi Sinh Hoài Lăng đè lửa giận xuống, lấy lòng mà nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Em nghe nói chị ngã bệnh nên đặc biệt ghé thăm chị một chút, chị có khỏe không?”
Cậu lại nhìn người gia tộc Vi Sinh, như có như không mà chỉ vào môi mình.
“Không… giận em chứ?”
Mặt những người khác trầm xuống.
Kiều Sở Sở không quan tâm mà lắc đầu, dùng thủ ngữ nói: “Không giận.”
Vi Sinh Hoài Lăng nở nụ cười, ánh mắt như dao nhỏ khoét Thời Duật: “Anh trai này là ai vậy?”
Thời Duật nhướng mày.
Anh trai?
Anh dùng thủ ngữ nói: “Tôi thấy tuổi của chúng ta cũng không chênh lệch lắm, sao cậu lại gọi tôi là anh trai?”
Vi Sinh Hoài Lăng: “?”
Anh biết thủ ngữ?
Kiều Sở Sở cũng rất kinh ngạc: “Anh còn biết thủ ngữ à?”
Thời Duật gật đầu với cô: “Tôi tự học ở nhà, lúc không có chuyện gì làm thì học mỗi thứ một ít.”
Anh mỉm cười nhìn về phía Vi Sinh Hoài Lăng: “Có lẽ em trai này đọc được môi ngữ đúng không, trông rất đáng yêu, có phải cậu cũng gọi Sở Sở là chị không?”
Mọi người: “?”
Sở Sở?
Vi Sinh Hoài Lăng híp mắt: “Phải thì sao?”
Thời Duật nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Vậy hai chúng ta cùng nhau có một em trai rồi, thật tốt.”
Vi Sinh Hoài Lăng cảm thấy vớ vẩn mà trừng to mắt, nhìn về phía Vi Sinh Biệt Hạc: “Lời miệng anh ta nói là ý em đọc hiểu sao?”
Vi Sinh Biệt Hạc bình tĩnh sờ Phật châu, nhắm mắt lại thở dài một hơi: “Phải.”
Vi Sinh Hoài Lăng: “?”
Bùi Uyên cười khinh: “Mang thức ăn lên đi.”
Người trong phòng bếp bưng từng món ăn lên bàn, đặt trước mặt mỗi người
Bùi Uyên nhìn chằm chằm Thời Duật: “Bữa ăn hôm nay là món Pháp, không biết anh Thời Duật ăn có quen hay không?”
Thời Duật cầm dao nĩa: “Quen, chỉ là tay của tôi không có sức lắm, cắt không được tốt, sợ bị các vị chê cười.”
Kiều Sở Sở nhìn anh.
Ngón tay trắng nõn của Thời Duật cầm dao nĩa, bởi vì không có sức nên tay đang run run.
Cô thở dài, lấy đĩa của anh qua giành dao nĩa của anh: “Đều là bạn, không cần chú trọng lễ nghi bàn ăn quá, để tôi cắt giúp anh.”
Thời Duật kinh ngạc, ngượng ngùng cười: “Gây thêm phiền phức cho cô rồi.”
Đột nhiên một bàn tay tóm lấy đĩa trước mặt Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở kinh ngạc nhìn sang bên cạnh.
Bùi Bất Tiện đặt đĩa trước mặt mình, cắt đồ ăn trên đĩa, giống như xả giận mà hung hăng cắt.
“Sao có thể làm phiền em gái nhà chúng tôi được, từ nhỏ đến lớn chúng tôi đều không để cho em ấy làm việc nhà! Để người làm anh trai như tôi làm đi!”
Anh ấy cạch một tiếng đặt đĩa trước mặt Thời Duật.
“Ăn đi!”
Thời Duật cúi đầu, nhìn đồ ăn trong đĩa, giống như hiện trường tai nạn xe.
Anh yên lặng nhìn về phía Bùi Bất Tiện.
Bùi Bất Tiện hung dữ nhìn anh.
Anh mỉm cười: “Cảm ơn.”
Bùi Bất Tiện: “?”
Kiều Sở Sở nhìn cái đĩa bừa bộn này, nhíu mày: “Cái này khó coi quá, giống như bị phanh thây vậy.”
[Thế này chẳng phải có vẻ lễ nghi bàn ăn nhà bọn mình rất không tốt sao?]
Bùi Bất Tiện giật mình, luống cuống nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở cầm dao nĩa, cắt thức ăn trong đĩa mình từng chút một, đổi với Thời Duật: “Ăn phần của tôi đi, tôi vẫn chưa đụng vào.”
Mọi người nhíu mày một cái, nhìn hình ảnh ấm áp hai người trao đổi đĩa ăn.
Thời Duật được yêu thương mà lo sợ: “Không sao đâu, cái này rất đặc biệt.”
Kiều Sở Sở không trả lời, vẫn cưỡng chế đổi với anh.
Hiện trường tai nạn xe đổi thành một món ăn được cắt tinh tế.
Trong mắt Thời Duật có ánh sao lấp lánh: “Cảm ơn.”
Anh cầm nĩa định ăn.
Một bàn tay cướp đĩa của anh.
Thời Duật: “?”
Vi Sinh Hoài Lăng há to mồm, ngửa đầu một hơi nhét hết đồ ăn vào trong miệng.
Thời Duật: “…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận