Chương 478

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 478

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

477 Nhìn thấy người quen 3
Lâm Chi Nam tựa sát vào góc tường để quan sát bên ngoài, quả nhiên nhìn thấy ba người sóng vai đi ở hẻm nhỏ, ánh mắt nhìn thấy Ôn Thời Khải đầu tiên, anh ta mặc áo khoác gió đơn giản, chân dài, góc áo bị gió thổi hơi cuốn lên, đẹp trai khiến cho người ta chú ý.
Tùy tiện mặc một bộ quần áo cũng giống như người mẫu vậy, thật đúng là như móc treo đồ.
Cô nhanh chóng thu hồi tầm mắt, nhân lúc bọn họ nói chuyện với nhau càng lúc càng gần, nhỏ giọng nói vào trong tai nghe “Tôi ở ngay gian hàng bán tượng đất đầu tiên, nếu như nhìn thấy tôi tuyệt đối đừng kinh ngạc, đừng dừng lại, cẩn thận để lộ.”
Cho dù Lâm Chi Nam đã dặn trước, nhưng chờ đến khi Khương Nhiêu và hai người đi qua góc phố nhìn thấy cách ăn mặc của Lâm Chi Nam, thiếu chút nữa đã trợn mắt há mồm.
Đeo kính, khẩu trang, quần bò yếm, nói là 15 tuổi cũng không đủ, đang cùng ông chú bán tượng đất cò kè mặc cả, giống như một vị khách vị thành niên đến du lịch.
Nếu không phải buổi sáng Lâm Chi Nam gửi ảnh chụp cho cô ta, Khương Nhiêu tuyệt đối không dám nhận.
Đi qua một đoạn cô ta vẫn còn nửa khiếp sợ, nửa nhịn cười, mãi cho đến khi nghe thấy Ôn Thời Khải gọi cô ấy.
Nghiêng đầu nhìn, mày rậm của anh ta nhướng lên, gương mặt anh tuấn hoàn toàn giãn ra, có chút hăng hái nhìn cô ta.
“Nhìn thấy người quen à? Gọi cô mấy tiếng cũng không thấy đáp lại.”
Vốn dĩ trái tim đập loạn, theo câu hỏi này của anh ta mà co rụt lại, Khương Nhiêu lắc đầu “Không phải, chỉ là ngạc nhiên, mấy năm không đến Khương Điền phường, nơi này khác biệt giống như ngày và đêm.”
Ôn Thời Khải cũng không vội, rõ ràng cảm nhận được vào lúc đó cô ta dùng lại, cũng biết cô ta quay đầu lại tìm kiếm người bí ẩn kia, nhưng lúc này chơi trò mèo vờn chuột mới thấy hứng thú.
Tay đút vào trong túi quần, chỉ là độ cong nơi khóe miệng cho thấy tâm trạng của anh ta khá tốt.
“Tôi cảm thấy cô có thể xuất sư được rồi, nhìn tiến độ này của cô và Ôn Thời Khải, lần sau cô có muốn thử trực tiếp đối mặt với anh ta không?” Lâm Chi Nam chen vào dòng người đi xuyên qua.
Du khách ở nơi này quá đông.
Phía trước Chu Nguyên cũng có ý đó, Ôn Thời Khải bình chân như vại đi dạo, anh ta thì giống như có hứng thú với mọi thứ, hoặc là dừng chân bên cửa hàng ngắm đồ này nọ, hoặc là dừng bước một lúc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận