Chương 479

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 479

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cùng Chung Kẻ Địch
Cậu lại cắt đồ ăn trong đĩa mình rồi đưa tới trước mặt Thời Duật: “Dao nĩa đĩa toàn bộ đều chưa chạm vào.”
Cậu cười giả tạo: “Mời anh trai ăn.”
Thời Duật: “…”
Anh nén giận mà cầm nĩa ăn cơm, u oán nhìn Vi Sinh Hoài Lăng.
Vi Sinh Hoài Lăng đắc ý cong môi, khua chân múa tay với Kiều Sở Sở: “Đồ ăn chị cắt đúng là ngon!”
Bùi Du Xuyên cười rộ lên: “Anh Thời cả cầm dao nĩa cũng không vững, nhất định trên người không có cơ bắp gì nhỉ?”
Thời Duật nheo mắt, mơ hồ có không vui lướt qua: “Đúng vậy, cơ thể tôi rất yếu ớt, nhưng cơ thể vẫn có nền tảng, tôi tin rằng chờ sau này tôi khỏe nhất định sẽ có dáng người đẹp.”
Bùi Du Xuyên thở dài: “Haiz… vậy cũng còn lâu… bây giờ con gái đều thích cơ bụng, Sở Sở nhà chúng tôi thích cơ bụng, em ấy thích nhất dáng người đẹp nhất.”
Kiều Sở Sở nhìn về phía anh ấy: “Em thích cơ bụng liên quan gì tới anh?”
Bùi Du Xuyên hít một hơi, nhấc một góc áo sơ mi lên: “Nóng quá, các người không nóng ư ~”
Anh ấy lơ đãng để lộ tám khối cơ bụng săn chắc.
Thời Duật: “…”
Kiều Sở Sở: “…”
“Cái này có gì hiếm có hay sao?” Vi Sinh Lẫm đối diện nhếch miệng: “Những người đang ngồi đây ai mà không có cơ bụng chứ?”
“Anh Thời Duật không có.” Vi Sinh Biệt Hạc cười như không cười nhìn về phía Thời Duật.
Vi Sinh Văn Trạm nhấp một ngụm rượu vang: “Đừng nói vậy, cậu Thời Duật biết đánh đàn.”
Bùi Phong Lộng không cho là đúng: “Tôi cũng biết đánh đàn, lúc nhỏ đều học năng khiếu.”
Bùi Mộc quái gở: “Người ta đánh đàn cổ, anh biết đánh đàn cổ sao?”
Bùi Từ nhìn về phía Thời Duật: “Anh Thời Duật đúng là khác biệt, hứng thú sở trường sở thích đều khác với chúng ta, nhưng như vậy thì có ích gì chứ? Cũng đâu trông chờ vào cái này để kiếm cơm.”
Kiều Sở Sở: “…”
Gì đây?
Tất cả bọn họ đều đang chèn ép Thời Duật?
Vì sao chèn ép anh?
Cô há miệng muốn nói giúp, Thời Duật bên cạnh lại giành trước một bước mở miệng: “Nếu như tất cả chúng ta đều học cùng một thứ thì còn có gì đặc biệt nữa?”
Mọi người lạnh nhạt nhìn anh.
Anh lau miệng, tự nhiên hào phóng mà cười rộ lên: “Các vị đang ngồi đây đều biết đánh dương cầm, nhưng tôi thì khác, tôi biết đánh dương cầm, cũng biết đàn cổ, điều này chứng minh lúc cô Kiều muốn nghe nhạc cụ Trung Quốc, tôi có thể gảy đàn cho cô ấy nghe.”
Anh lấy lòng nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Sau này cô Kiều muốn nghe gì thì cứ việc nói với tôi, cho dù tôi không biết, tôi cũng có thể học.”
Bùi Triệt mặt không thay đổi cắt đồ ăn trong đĩa, giọng điệu cao ngạo: “Sở Sở muốn nghe gì, tôi có thể đưa em ấy tham gia nhạc hội, không cần làm phiền anh Thời Duật.”
Thời Duật lại cười nói: “Một người gảy đàn cho một đám người và một người gảy đàn cho một người là không giống nhau, giá trị cảm xúc cung cấp cho người ta cũng khác nhau.
Giống như bàn tay vậy, rõ ràng đặt ở đó, không ai thèm để ý, ai cũng có thể nhìn thấy, nhưng không phải ai cũng có thể chạm vào. Vị trí của nó chỉ thuộc về một người, chỉ có một người mới có thể đan chặt mười ngón tay với tôi.”
Ánh mắt của anh quyến luyến mà nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Đàn trong nhạc hội có rất nhiều người đi nghe, mà đàn của tôi chỉ có cô Kiều có thể nghe, loại cảm giác độc nhất vô nhị này mới là có sức nặng nhất.”
Đột nhiên Thẩm Chước Ngôn đẩy anh đi.
Thời Duật: “?”
Thẩm Chước Ngôn dứt khoát để Thời Duật chen giữa bốn người gia tộc Vi Sinh, lạnh lùng liếc anh: “Anh ăn ở đây đi, tôi thấy anh nói rất nhiều, không ngồi giữa thật đáng tiếc.”
Những người khác nhướng mày, quăng biểu cảm khen ngợi về phía Thẩm Chước Ngôn.
Làm tốt lắm!
Bùi Uyên lau miệng, vui vẻ nhìn về phía Thời Duật: “Anh Thời Duật ngồi đây đi, tất cả mọi người là anh em, tiện chăm sóc nhau.”
Thời Duật bị kẹp chính giữa Vi Sinh Lẫm và Vi Sinh Biệt Hạc, từ từ đen mặt.
Kiều Sở Sở không muốn ăn nữa, đứng dậy rời khỏi.
Thẩm Chước Ngôn chú ý tới, kinh ngạc hỏi: “Kiều Sở…. cô chủ, cậu đi đâu vậy?”
Mọi người trên bàn ăn nhìn về phía cô, nghi hoặc ngừng cắt: “Sao thế? Em không ăn cơm sao? Lại khó chịu à?”
Rất nhiều giọng nói của đàn ông lẫn lộn với nhau.
Cô bị làm cho đau đầu: “Em ra ngoài đi dạo.”
Tiếng ghế kéo lê trên mặt đất đồng thời vang lên: “Anh đi với em nhé?”
Kiều Sở Sở sầm mặt, quay đầu lại trừng bọn họ: “Không được!”
Bọn họ đều đứng cạnh bàn, không ngờ rằng cô lại nổi giận, kinh ngạc nhìn cô.
Thẩm Chước Ngôn tiến lên: “Cô chủ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận