Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tần Hằng cười lạnh, từng câu từng câu đâm vào tim Nghiêm Vi. Cô mím chặt môi, cụp mắt. Tần Hằng thấy vậy, thả lỏng bản thân: “Nghiêm Vi, tôi khuyên cô nên dừng lại kịp thời. Nếu không, người bị thương chỉ có thể là cô thôi.”

“Mặc kệ cô nghĩ như thế nào, tôi đều sẽ chờ cô.” Tần Hằng nhìn chằm chằm Nghiêm Vi, sự châm chọc mỉa mai được rút đi, chỉ còn lại dào dạt tình ý.

“Con mẹ nó anh thật sự coi mình là tình thánh à.”

Nhân cơ hội đó, Nghiêm Vi đá một phát vào hạ bộ của Tần Hằng. Tần Hằng buông tay cô ra, cô liền tát vào mặt anh ta một cái, tiếng vang rất lớn: “Anh đề cao bản thân quá rồi đấy, lời anh nói là thật hay giả, tự tôi sẽ xem xét, còn anh, một tên rác rưởi bị bà đây ném đi, cũng đáng để bà đây nhặt lại lần nữa sao, anh mà xứng à?”

Tần Hằng đau đớn che hạ bộ lại, dựa vào tường. Nghiêm Vi ôm tay: “Tần Hằng, anh xun xoe với tôi như vậy, không nghĩ đến cảm xúc của đóa bạch liên hoa kia sao?”

Nghiêm Vi lui về sau một bước, để lộ bông sen trắng Ôn Nhược Liên đang lã chã sắp khóc ở phía sau. Ôn Nhược Liên khóc như hoa lê đái vũ[3], quay đầu chạy đi. Tần Hằng lập tức đứng dậy định đuổi theo theo bản năng, mới vừa bước một bước, liền bị Tần Diệm không biết xuất hiện từ lúc nào đạp vào đùi một cái. Tần Hằng bị đau, trực tiếp quỳ gối trước mặt Nghiêm Vi.

[3] hoa lê đái vũ: hoa lê dính nước mưa, miêu tả vẻ đẹp của người con gái khi khóc.

“Hành lễ với thím của cậu, tư thế này cũng không tính là tệ lắm.” Ánh mắt Tần Diệm lành lạnh, khuôn mặt hờ hững, ôm Nghiêm Vi một cách vô cùng chiếm hữu. Tần Hằng chậm rãi ngước mặt lên, vừa nhìn thấy ánh mắt của Tần Diệm liền co rúm lại. Ánh mắt của chú út đầy ý cảnh cáo, sự lạnh lẽo kia như muốn hành hạ cậu ta đến chết mới thôi.

Mãi đến khi Tần Diệm đưa Nghiêm Vi đi rồi, Tần Hằng mới mệt mỏi ngồi liệt xuống đất, sắc mặt xanh mét.

Xem ra, lời đồn là giả, chú út thật sự động lòng với Nghiêm Vi.

Nghiêm Vi và Tần Diệm nghênh ngang đi ra khỏi Tần gia, sau khi lên xe, Nghiêm Vi vẫn cứ trầm mặc như cũ, Tần Diệm cũng yên lặng, trong xe im như thóc. Nghiêm Vi nhớ đến lời Tần Hằng nói về bạch nguyệt quang của anh, ngực đau nhói, vô cùng tức giận, mắt nhìn ra cửa sổ, thấy đây không phải đường về nhà, liền rống lên: “Dừng xe.”

Tài xế là Tần Diệm thuê, đương nhiên là chỉ nghe theo lời Tần Diệm, Nghiêm Vi càng tức giận hơn: “Tôi bảo anh dừng lại anh không nghe thấy sao!?”

Tài xế hơi hoảng hốt, Tần Diệm nhàn nhạt liếc mắt một cái, tài xế vội vàng kéo tấm chắn lên, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim lái xe tiếp.

“Em làm sao vậy?” Tần Diệm ôm Nghiêm Vi: “Tần Hằng đã nói gì với em mà lại giận dỗi như vậy?”

“Không có gì.” Nghiệm hừ lạnh một tiếng, nước mắt lại rưng rưng, chỉ cần tưởng tượng đến việc mình là cô vợ thế thân của tổng tài bá đạo, cô lại thấy ức không chịu được. Đặc biệt Tần Diệm còn dịu dàng hỏi cô như thế, Nghiêm Vi càng thấy tủi thân hơn, rơi nước mắt.

“Bà xã, sao em lại khóc.” Nghiêm Vi vừa khóc, Tần Diệm lập tức luống cuống. Ở trước mặt anh, cô chưa bao giờ như vậy, chỉ khi nào bị làm quá tàn nhẫn cô mới khóc mà thôi. Vậy nên thấy cô như thế, Tần Diệm thực sự hoảng hốt vô cùng.

“Tần Diệm, anh xấu xa, rõ ràng là anh có bạch nguyệt quang mà, có phải là anh chỉ thèm muốn thân thể của em, thấy em trông giống với bạch nguyệt quang của anh nên mới ở bên em có phải hay không?”

Nghiêm Vi khóc, Tần Diệm hôn lên những giọt nước mắt trên mặt cô: “Anh có bạch nguyệt quang lúc nào chứ? Anh chỉ có mình em thôi.”

“Anh gạt em, bạch nguyệt quang của anh qua đời vì tai nạn giao thông. Thế anh giải thích tại sao nhiều năm như vậy anh lại không yêu đương với ai chứ?” Nghĩ đến cô gái không biết tên kia, Nghiêm Vi càng khóc to hơn nữa, thút tha thút thít, trông tội nghiệp vô cùng. Cô không muốn nhìn thấy Tần Diệm một chút nào nữa cả.

Bình luận (0)

Để lại bình luận