Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nụ Hôn Vị Bánh Kem
“Kính coong…”
Diệp Sương giật mình. Cô đang ăn dở miếng bánh mousse xoài. Cam Lộ? Sao anh ta lên nhanh vậy? Anh ta nói nửa tiếng cơ mà.
Cô lười biáp đứng dậy, miệng vẫn còn ngậm cái thìa bạc, đi ra cửa. Cô nhìn qua mắt mèo.
Một bóng người quen thuộc. Mũ lưỡi trai đen sụp xuống.
Tim cô hẫng một nhịp.
Răng Hàm?
Cô vội vàng mở cửa. “Anh…”
Chiến Lược đứng đó, cả người tỏa ra hàn khí. Hắn không nói gì, chỉ lách qua người cô, đẩy cửa bước vào. Cánh cửa sập lại sau lưng hắn.
“Anh… sao anh lại ở đây?” Diệp Sương luống cuống.
Hắn không trả lời. Hắn nhìn quanh căn phòng Tổng thống xa hoa. Rồi ánh mắt hắn dừng lại ở bàn ăn, nơi có hộp bánh Mousse Xoài và ly Latte đang uống dở.
“Em đang đợi ai?” Giọng hắn khàn đặc. “Đợi thằng cha Cam Lộ đó à?”
“Không… Em… Em tưởng là anh ta,” Diệp Sương lúng túng.
“Em ăn bánh nó mua à?” Hắn bước tới, nhìn cô chằm chằm. Miệng cô vẫn còn dính một vệt kem xoài.
“Reng… reng…”
Điện thoại của Diệp Sương đổ chuông. Là Khang Lộ.
Cô vội bắt máy, cố tỏ ra bình thường. “Alo, Khang Lộ?”
“Sao rồi?” Giọng Khang Lộ lạnh tanh. “Bẫy sập rồi chứ?”
Diệp Sương sững sờ. “Cô… cô gài em?”
“Con rùa ngốc.” Khang Lộ cười khẩy. “Cam Lộ đi công trường rồi. Cái phòng đó… tôi trả tiền. Yên tâm mà dùng.”
“Dùng cái gì mà dùng?”
“Dùng thằng đàn ông của cô chứ dùng cái gì. Giải quyết cho xong đi.” Khang Lộ cúp máy.
Diệp Sương đứng hình. Cô nhìn Chiến Lược, hắn cũng đang nhìn cô. Hắn đã nghe thấy.
“Bị gài bẫy.” Diệp Sương bật cười, nụ cười méo xệch. “Bạn tốt của em thật là… chu đáo.”
“Em còn cười được à?” Chiến Lược gầm lên. Hắn không quan tâm ai gài bẫy. Hắn chỉ quan tâm cái bánh kem chết tiệt kia. “Em ăn của nó?”
Hắn bước tới, siết lấy cằm cô, ép cô ngẩng lên. “Ăn ngon không?”
Trước khi cô kịp trả lời, hắn cúi xuống. Hắn nghiền nát môi cô bằng một nụ hôn trừng phạt. Hắn không hôn. Hắn cắn. Lưỡi hắn sục sạo, cuồng bạo. Hắn liếm sạch vệt kem trên mép cô, rồi luồn vào trong, càn quét, cướp lấy miếng bánh cô đang ngậm dở.
Vị ngọt của kem xoài hòa quyện với vị mặn của nước bọt. Hắn vừa hôn vừa gầm gừ.
“Ngọt lắm! Nhưng không ngọt bằng em!”
Diệp Sương bị hắn hôn đến nghẹt thở. Cơn giận của hắn, sự ghen tuông của hắn… cô cảm nhận được hết. Và sự thật là… cô cũng nhớ hắn. Nhớ đến phát điên.
Cô vòng tay qua cổ hắn, đáp trả nụ hôn. Từ bị động chuyển sang chủ động. Lưỡi cô quấn lấy lưỡi hắn.
Căng thẳng như dây đàn bị kéo đứt.
Chiến Lược gầm lên một tiếng. Hắn không cần biết gì nữa. Hắn chỉ biết hắn muốn cô. Hắn đã nhịn quá lâu rồi.
Hắn giật phắt chiếc mũ lưỡi trai, ném xuống đất. Giày bay. Áo sơ mi… nút áo bị giật đứt, văng tung tóe. Hắn cởi đồ nhanh như một cơn lốc.
Diệp Sương cũng cuống cuồng. Cô phải cởi. Cô biết nếu cô không cởi, hắn sẽ xé nát chúng.
“Từ từ… Chiến Lược… cái áo này của em…” Cô vừa thở vừa cố gỡ mớ cúc áo công sở.
“Mặc kệ nó!” Hắn gầm lên. Hắn không còn kiên nhẫn.
Hắn nhấc bổng cô lên, dễ như bỡn. Diệp Sương hét lên một tiếng. Hắn quẳng cô lên chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ to sụ giữa phòng. Tiếng “rầm” vang lên. Lưng cô đập vào mặt bàn lạnh cóng.
Cô chưa kịp định thần, hắn đã trèo lên, đè nghiến cô xuống.
“Áo lót!” Hắn gầm gừ, không kiên nhẫn gỡ mớ móc cài. Hắn dùng sức, giật một cái. “Xoẹt!”
Chiếc áo lót ren đắt tiền bị xé làm đôi.
“A!” Cô kêu lên, vừa tiếc của vừa kích thích.
Hai bầu vú trắng nõn, căng tròn nảy bật ra, tự do. Đầu ti hồng hào cương cứng lên vì lạnh và vì sợ hãi.
Chiến Lược nhìn chằm chằm. Đôi mắt hắn đỏ ngầu. Hắn cúi xuống, không một lời báo trước, ngậm trọn lấy một bên.
“Ư…!” Diệp Sương rên rỉ.
Hắn không mút. Hắn cắn. Hắn dùng răng nghiền nát đầu ti cô.
“A! Đau… Răng Hàm… nhẹ…”
Hắn phớt lờ, chuyển sang bên còn lại, tiếp tục hành hạ nó. Hắn đang đánh dấu chủ quyền. Hắn muốn cô đau, muốn cô nhớ, cô là của ai.
Hắn ngẩng lên, nhìn cô gái đang nằm dưới thân, tóc tai rối bời, ngực phập phồng, hai đầu ti bị hắn cắn cho sưng đỏ. Hắn nhếch mép.
“Bạn giường, phải không? Để xem hôm nay, thằng ‘bạn giường’ này ‘giải quyết’ em thế nào!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận