Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh có thể nói có lý một chút được không? Ở đây nhiều người như vậy, chả lẽ em mang theo bộ mặt đưa đám biểu hiện ra ngoài không chào mừng cô ấy đến?”
Cô và Tống Yến vốn không có quan hệ gì với nhau nhưng ít nhất cũng phải hiểu phép xã giao cơ bản, nếu không những người lớn tuổi không biết sẽ nói cô thành cái dạng gì.
Ai biết được hắn thích hay không thích? Nếu hắn không thích Tống Yến thì sớm nói cho rõ, cũng không phải là cô nhất định phải đẩy Tống Yến về phía hắn.
Càng nghĩ, Anh Anh càng tức giận: “Anh có bản lĩnh thì đến chỗ cha mẹ mình mà phát hỏa, ở đây phát hỏa với em có tác dụng gì…”
Cái miệng nhỏ nhắn của cô không ngừng đóng mở, nói xong lời cuối cùng ẩn ẩn mang theo chút ủy khuất, hốc mắt cũng bắt đầu phiếm hồng.
Bỗng nhiên, Thẩm Nguyệt Lâm cúi người chụp lên đôi môi đỏ mọng của cô, chặn lời nói tiếp theo định nói.
Cô vùng vẫy muốn đẩy ra nhưng lại bị anh giữ chặt hơn.
Nụ hôn mãnh liệt mà bạo lực đến nghẹt thở khiến cô không có nơi nào để tránh né.
Anh dùng sức cạy mở hàm răng của cô ra, linh hoạt đưa lưỡi vào, quấn lấy, hút vào, thẳng đến khi cô không thở nổi mới buông cô ra. Trán của người đàn ông áp vào trán cô, hơi thở nóng hổi phả vào gương mặt cô:
“Tôi và Tống Yếnchẳng có gì cả. Từ đầu đến cuối, tất cả những gì anh muốn chỉ có em.”
Lời nói của anh tựa như đang giải thích, nhưng nhiều hơn vẫn là bộc lộ tâm ý.
Tức giận? Tại sao không tức giận? Cô không hề quan tâm đến những người phụ nữ có liên quan đến anh.
Trước đây, ít nhất cô còn có chút lo lắng về nguy cơ mà cô sẽ gặp phải khi biết mình là con gái nuôi nếu cha cô tái hôn, nhưng bây giờ cô còn nóng lòng muốn thoát khỏi anh, thậm chí còn muốn đẩy anh đến với những người phụ nữ khác.
Những lời thổ lộ bất chợt của anh thật cảm động nhưng trái tim Thời Anh lại không hề lay động, không hề xao xuyến.
Giữa bọn họ, căn bản không thể nào có kết quả. Tất cả chỉ là do anh ép buộc.
Vẻ mặt thờ ơ của cô rất chói mắt, sắc mặc Thẩm Nguyệt Lâm càng trở nên u ám hơn.
Không khí như đông cứng lại. Anh nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm. Một lúc sau, anh bỗng nhiên nở nụ cười.
Anh nắm lấy cổ tay cô, xoay người môt cái bế cô lên giường trong phòng ngủ. Thời Anh giật mình, vừa lúc cô định phản kháng thì anh đã trấn áp cô.
Những nụ hôn rơi xuống dày đặc, mang theo sự điên cuồng và chiếm hữu mạnh mẽ. Bàn tay to lớn của anh không hề báo trước xâm nhập vào quần áo cô, tự do lang thang khắp nơi.
“Thả em ra, anh lại nổi điên cái gì?” Cô kêu lên một tiếng, cả kinh trước sự không kiêng nể gì của anh.
Nơi này chính lầ trạch viện cổ, phát tình cũng phải đúng địa phương a, dưới lầu có rất nhiều người. Tất cả đều nhìn họ cùng nhau vào một phòng, một lát ra ngoài làm sao đối mặt.
“Làm sao bây giờ? Anh chỉ muốn làm ở đây thôi.” Thẩm Nguyệt Lâm ngậm dái tai cô vào miệng, trầm giọng nói.
Không biết từ lúc nào, tay anh đã chạm đến cúc quần lót phía sau của Thời Anh, chỉ còn cách một bước liền có thể cởi được, đột nhiên bên ngoài truyền đến một tràng tiếng gõ cửa, là Thẩm Vận tới bảo hai người đi xuống tầng để ăn tối.
Thời Anh như trút được gánh nặng, sự giải cứu ngoài ý muốn của Thẩm Vận quả thật là đúng lúc. Thẩm Nguyệt Lâm lúc này dù có điên đến mức nào cũng phải thả Thời Anh ra.
Hai người chỉnh trang lại quần áo, đi ra ngoài, khôi phục dáng vẻ cha con bình thường.
Gia yến Thẩm gia từ trước đến nay luôn chỉ có Thẩm gia người một nhà, thế mà lần này lại mời Tống Yến, không thể nghi ngờ gì nữa, đây chính là thừa nhận tư cách con dâu tương lai của cô.
Trên bàn ăn, Thẩm Thừa An hiếm khi giữ vẻ mặt tươi cười, có lẽ vì có Tống Yến ở đây nên vẻ mặt của ông thậm chí có thể coi là hòa nhã dễ gần.
Thẩm Thừa An cảm khái hỏi: “Lão Tống gần đây sức khỏe thế nào? Khi khác ta sẽ mời hắn đi câu cá, không biết ta còn sống được với thân xác này bao nhiêu năm nữa. Nếu ta bây giờ không hẹn gặp mặt, e rằng sau này sẽ không còn cơ hội nữa.”
Thẩm Yếncười duyên dáng, giọng nói ôn hòa dễ chịu: “Bác, bác vẫn khỏe mạnh mà, sao có thể nói là không có cơ hội? Bố cháu gần đây rảnh rỗi, nếu bác muốn đi câu cá và uống trà, ông ấy nhất định sẽ vui vẻ đi cùng.”
Chu Tống Ngọc tiếp lời: “Kỳ thực, mấy đứa trẻ tuổi các con cũng nên ra ngoài vui chơi. Ngày mai có lễ hội đèn lồng ở phố cổ gần đây. Hãy để A Lâm cùng con đi dạo.”
Hai đứa con của Thẩm Vận vừa nghe thấy có lễ hội, liền cao hứng vui vẻ hét lên: “Lễ hội đèn lồng! Chúng cháu cũng muốn đi chơi Lễ hội đèn lồng…”
Chu Tống Ngọc bị tiếng ồn của hai đứa nhỏ làm cho đau đầu, kiên nhẫn an ủi: “Ngoan, để bà đưa hai đứa đi.”
Thẩm Thừa An Nhìn cảnh con cháuquây quần bên người, cười vui vẻ: “Trong nhà có trẻ con, ngày lễ ngày Tết quả thực náo nhiệt hơn rất nhiều.”
Hai người kẻ xướng người họa, nhìn như lơ đãng nói chuyện phiếm, còn chưa kết hôn, liền cùng Tống Yến nhắc tới chuyện hài tử, ý đồ của nó, không cần nói cũng hiểu.
Thời Anh cúi đầu ăn cơm trong im lặng, cố gắng giảm thiểu sự hiện diện của mình.
Trong khoảng thời gian này, không biết là do tâm trạng hay do nguyên nhân nào khác, khẩu vị thật không tốt, thường xuyên ăn không được mấy miếng.
Trên bàn, một đĩa cá đột nhiên đặt tới trước mặt cô, tuy không gần lắm nhưng cô có thể ngửi thấy mùi cá cực kỳ nồng nặc bằng khứu giác nhạy bén của mình.
Đột nhiên dạ dày cô dâng lên một cảm giác buồn nôn, Thời Anh cố gắng đè xuống, không muốn trên bàn ăn lại thô lỗ như vậy.
Tuy nhiên, cô vẫn không thể kìm được cảm giác buồn nôn mãnh liệt này, cô không còn quan tâm đến điều gì khác nữa nhanh chóng che miệng chạy vào nhà vệ sinh.
Thời Anh nằm ghé trên toilet nôn ói gần như ngay lập tức, cô dường như chợt nhớ đến cái gì đó, toàn thân bắt đầu run rẩy.
Quay đầu, có một bóng người đang đứng ở cửa.
Ánh mắt Chu Tống Ngọc lạnh lùng nhìn cô.
“Cô sao vậy?” Giọng điệu của bà không hề quan tâm, chỉ đầy chất vấn.
Khi Thời Anh nhìn thấy bà, chỉ cảm thấy máu trong người như chảy ngược lên, cả cơ thể như bị dội nước đá vào người, một cảm giác lạnh thấu xương.
P/S Hô hô hô

Bình luận (0)

Để lại bình luận