Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phô Trương Chủ Quyền Đầy Ám Muội
Bành Hạo Luân xuất hiện mang đến rung động không nhỏ cho mọi người. Dương Hồng Hồng đương nhiên không cần phải nói, chột dạ lại áy náy, giống như yêu đương vụng trộm bị chồng phát hiện. Tuy rằng loại cảm giác này vớ vẩn, nhưng cô chính là không có biện pháp cây ngay không sợ chết đứng.
Lucy cùng nhóm nữ đồng sự của cô nhìn thấy Bành Hạo Luân, ánh mắt mỗi người đều sáng ngời. Bề ngoài của anh anh tuấn cao ngất, tự mình kinh doanh công ty thiết kế đã lâu, anh giơ tay nhấc chân đều phát ra một loại khí thế quả quyết của người quyết định, hơn nữa… Dương Hồng Hồng thật hoài nghi, anh vốn là đang cố ý “phóng điện”.
Khi nói chuyện cùng nhóm nữ đồng sự của cô, thì anh tươi cười sang sảng, vẻ mặt dịu dàng, hơn nữa lời nói có cảm giác hài hước. Hai ba câu liền thắng được ưu ái của các cô gái ở đây. Thậm chí Lucy còn vụng trộm làm dấu ngón tay cái với cô, tỏ vẻ cô chọn “Kim quy tế” này quả thật là hàng thượng đẳng, chọn tốt đó!
Nhưng mà, Dương Hồng Hồng chỉ có thể cười khổ trong lòng.
Về phần nhóm đàn ông ở đây, vốn có hai người rất có cảm tình với Dương Hồng Hồng, nay nhìn thấy bạn trai người ta đến hiện trường “giết chóc”, trong lòng không khỏi cảm thấy thất vọng.
Dương Hồng Hồng vốn tưởng rằng Bành Hạo Luân là tới đón cô về, không nghĩ tới anh còn đợi thêm chừng một giờ nữa. Anh không chọn ca hát, cũng không có ăn cái gì, chỉ ngồi ở bên người cô thoải mái ứng phó câu hỏi của Lucy cùng đám nữ đồng sự của cô, sau đó hào phóng tự nhiên mà cùng đám đàn ông ở chỗ này tán gẫu một ít chủ đề an toàn.
Anh bình thản ung dung, nhưng động tác tứ chi lại khá ám muội. Động một chút liền cúi đầu hôn mặt của cô, hoặc lấy tay thân mật vuốt tóc của cô, nếu không thì bắt cô như cây cỏ mềm mại, giống như đang chơi đùa ngón tay mảnh khảnh của cô.
Dương Hồng Hồng sau đó biết liền, nguyên nhân anh ở lại nơi đó kỳ thật rất đơn giản, muốn đối với mọi người biểu thị công khai “chủ quyền” của anh, nói rõ cô đã là danh hoa có chủ — cô là của anh!
Cô là của anh…
Nói thật, trong lòng Dương Hồng Hồng vẫn có chút cao hứng, ngọt ngào ấm áp , nhưng nghĩ đến chờ khi hai người ở một chỗ, cô không biết phải đối mặt với tức giận của anh, tâm vẫn sẽ phát run.
Ai… Cô cũng không thể làm bộ thân thể không thoải mái, lừa dối đi qua được?
Nhưng mà nên đến thì sẽ đến. Hơn mười một giờ, cô ngồi xe anh về nhà, tiến vào ngồi xuống trong xe hơi màu bạc kia, không khí toàn bộ thay đổi. Anh vừa mới đối mặt người khác chuyện trò vui vẻ toàn bộ thu lại, khuôn mặt tuấn tú sa sầm, vẻ mặt có chút lãnh đạm.
Dương Hồng Hồng cắn cánh môi có chút không biết làm sao, rũ lông mi trộm liếc anh, trong lúc nhất thời tìm không được lời nói đánh vỡ cục diện bế tắc.
“Hạo Luân, em…”
“Cài dây an toàn lên.” Anh đột nhiên ra lệnh.
“A? À! Được…” Cô ngây ngốc, phản ứng có chút chậm chạp, đợi lát nữa vậy, cô vội vàng cài dây an toàn lên.
Bành Hạo Luân cầm tay lái, mặt nghiêng thoạt nhìn rất nghiêm túc lại rất chuyên chú. Trái tim của Dương Hồng Hồng nhảy thình thình, toàn thân cũng nóng nóng, cũng không dám mở miệng nói cái gì. Kết quả hai người cứ như vậy trên đường không nói gì trở lại hoa viên cao ốc.
Dương Hồng Hồng uể oải, bởi vì… cô vốn tưởng rằng cô sẽ cùng với anh trở về chỗ ở lầu năm, sau đó cô có thể vùi vào bên người anh, chậm rãi đem sự tình hôm nay nói cho rõ ràng, giải thích cho minh bạch, nhưng mà hiển nhiên anh đang tức giận, giận đến nỗi đêm nay không muốn nhìn thấy cô…
Khi thang máy lên tới lầu năm, anh đi thẳng ra ngoài, thậm chí cũng không thèm nhìn và liếc mắt cô một cái.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận