Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Phải, phải làm gì?”
Kiều Đình ngẩng mặt lên, đôi mắt ngấn nước đầy chân thành xin lời chỉ dạy.
Học cách làm cho Bá Vân hạnh phúc là chuyện cô cầu còn không được.
Bá Vân vì cô mà làm rất nhiều, cô hy vọng có thể báo đáp anh một chút.
Đôi mắt to nhìn anh không chớp mắt, vừa ngây thơ vừa ngọt ngào, sao anh chịu nổi ánh mắt thâm tình chăm chú như vậy.
Bá Vân cảm thấy cổ họng mình hơi khàn, rất muốn gạt chuyện dạy dỗ sang một bên, đè cô ở dưới người, cởϊ qυầи áo làm trước rồi nói chuyện sau.
Nhưng anh kiềm chế.
Anh muốn trải nghiệm một cảm giác khác.
Với cái miệng nhỏ mềm mại của cô, sẽ cho anh cảm giác liếʍ mυ”ŧ mất hồn.
“Giúp anh kéo quần xuống.”
Kiều Đình cảm thấy giọng nói trầm ấm của anh có chút khàn khàn, càng gợi cảm hơn, khiến lỗ tai cô mang thai.
Kiều Đình khẽ cắn đôi môi mềm xấu hổ, dùng hai tay nắm lấy hai bên quần kéo xuống.
Bởi vì cái đó của Bá Vân quá lớn và thô, nên kéo xuống một nửa liền bị kẹt.
Kiều Đình không dám kéo mạnh xuống sợ làm anh bị thương, cô do dự không biết nên làm gì.
“Kéo nó ra ngoài đi.” Bá Vân hướng dẫn.
Hơi thở của anh hơi bất ổn.
Gậy thịt anh kích động kêu gào vì nghĩ sắp được miệng nhỏ an ủi.
Phải trực tiếp lôi “Nơi đó” của Bá Vân ra sao?
Mặt Kiều Đình đỏ hơn, cô thở gấp.
“…Vâng…”
Tay phải Kiều Đình đi vào bên trong quần, chạm vào thứ nóng bỏng của anh.
Cô cảm thấy vật trên tay mình nóng như một ngọn lửa, rất nóng, lại thô to làm cô không thể cầm trọn.
Tay nhỏ Kiều Đình mát lạnh, trong nháy mắt khi chạm vào nơi đó của anh, Bá Vân bị lạnh không khỏi run lên, lòng bàn tay cô thật mềm mại cảm giác thật thoải mái, nếu là mùa hè sẽ rất đã.
Nhưng giờ là mùa đông nên không thoải mái lắm.
“Tay em lạnh quá.”
“À, em xin lỗi.” Kiều Đình vội rút tay về. “Vậy em đi ngâm trong nước ấm?”
“Không cần.”
Bá Vân kéo tay cô qua, hà hơi ở phía trên, sau đó để vào lòng bàn tay anh xoa.
Tay anh với côn ŧᏂịŧ đều ấm áp, rất nhanh đã làm ấm được tay Kiều Đình.
Bá Vân dán lòng bàn tay Kiều Đình lên má xác nhận đã ấm mới buông ra.
“Đã được.”
“Ừm.”
Kiều Đình lại lần nữa tiến vào bên trong quần, một tay kéo dây quần, một tay nắm nơi đó, giải thoát cây gậy cứng thoát khỏi gông cùm xiềng xích.

Nhìn gần, gậy thịt của anh còn lớn hơn trong tưởng tượng của cô, mạnh mẽ, nặng trĩu và đáng kinh ngạc.
Kiều Đình nhìn nó, không chỉ trái tim cô như bị thiêu đốt mà khuôn mặt cũng nóng lên, tiểu huyệt cũng chảy ra dâʍ ɖị©ɧ làm ướt đáy quần màu hồng.
“Như vậy… Làm gì tiếp theo?” Cô rụt rè hỏi.
“Dùng lưỡi của em liếʍ nó.”
Bá Vân ra lệnh, dưới tình huống này, câu nói của anh càng thêm phần mập mờ, đầy sự nuông chiều như dụ dỗ thiên sứ rơi vào địa ngục trầm luân.
Kiều Đình nhìn chằm chằm vật dài trong tay, rụt rè vươn đầu lưỡi màu hồng khẽ chạm vào.
“Ưm…” Bá Vân không tự chủ được rêи ɾỉ.
Tuy cô chỉ đυ.ng nhẹ một cái nhưng Bá Vân đã không chịu nổi mà rùng mình.
Chiếc lưỡi mềm mại dọc theo một đường hướng lên trên, liếʍ phần lõm phía dưới của bao qυყ đầυ, dọc theo kênh rạch, chậm rãi quét qua.
“Làm như vậy được không?” Sợ mình làm không tốt, Kiều Đình dè dặt hỏi.
“Tốt lắm.” Anh nói. Đôi mắt anh đầy du͙© vọиɠ. “Rất thoải mái.”
Kiều Đình được khích lệ vừa vui vừa thẹn cắn môi dưới, sau đó cả người quỳ xuống ghé vào người Bá Vân, hai tay cô bao quanh gậy thịt anh, cẩn thận liếʍ mỗi một tấc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận