Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Toàn bộ khuôn mặt Bạch Lê đỏ bừng, cô cứ cúi gằm mặt xuống, chỉ là không nhìn anh, nhưng Thẩm Ám cố ý dựa vào trước mặt cô, thấp giọng hỏi cô: “Nói cho anh, hôm nay bạn trai của em có đẹp trai không?”
Bạch Lê nâng tay lên che cả khuôn mặt, giọng nói run rẩy dữ dội, “Đừng …nói chuyện …”
Dễ thương kinh khủng.

Thẩm Ám cười ôm cô vào lòng, kéo tay cô ra, cúi đầu ngậm lấy môi cô nhẹ nhàng mút cắn, anh dùng lòng bàn tay che mắt cô, đưa đầu gối giữa hai chân cô, đẩy cả người cô vào cánh cửa.

Bạch Lê không nhìn thấy, cả thế giới chìm trong bóng tối, nhưng các giác quan khác lại cực kỳ nhạy cảm.

Chóp mũi cô đều là mùi cơ thể đàn ông, mùi khói bạc hà nhàn nhạt, xen lẫn với chút mồ hôi quen thuộc, tạo thành vòng tròn vây kín lấy cô, hơi thở tràn đầy hơi thở có một không hai của người đàn ông.

Nụ hôn rơi xuống mang theo sự dịu dàng kiềm chế.

Bạch Lê bị hôn đến mức tay chân run lên, tiếng mút trong trẻo mơ hồ vang lên bên tai, tai cô nóng lên, cả người như con tôm bị nấu chín, toàn thân nóng rực.

“Ưm…” Cô run lên vì bị mút, miệng vô thức rên rỉ.

Thẩm Ám siết chặt eo cô dùng sức nâng lên khỏi mặt đất, hơi thở trở nên gấp gáp nặng nề, anh kiềm chế hôn lên môi cô, giọng nói vô cùng khàn khàn, “Anh không muốn đi nữa.


“Không, không được…” Bạch Lê sợ hãi đến mức giọng nói thay đổi.

Nở một nụ cười nhẹ, anh đặt cằm lên cổ cô, dụi mũi vào tóc cô, “Nói câu êm tai đi, anh sẽ đi.


Giọng Bạch Lê run rẩy, “Em, em không biết…”
“Em biết.

” Thần Ám nghiêng đầu hôn lên cổ cô, nơi bị hôn như muốn lửa đốt, cả người cô bắt đầu run lên.

Anh lại bắt đầu hôn lên tai cô, hơi nóng nặng nề phả xuống, lặp lại nói, “Em biết đấy.


“Thẩm …Bác sĩ…” Cô run lên vì nóng, đôi mắt nhắm chặt, giọng nói cất lên mang theo sự run rẩy, “Anh…hôm nay…rất đẹp trai …”
“Còn gì nữa?” Anh hôn lên môi cô, ngơ ngác hỏi: “Nhớ anh không?”
Lông mi Bạch Lê run lên rất nhiều, đầu ngón tay cô run run, cổ họng như bị nghẹn lại, không phát ra được âm thanh nào.

“Không nói được thì cứ gật đầu.

” Ngón trỏ và ngón cái của Thần An nhéo nhéo vành tai đỏ bừng của cô.

Cô không kìm được rùng mình, nhưng ngoan ngoãn gật đầu.

Giây tiếp theo, người đàn ông hôn cô thô bạo, hơi thở nóng như thiêu đốt, anh ngậm lấy môi cô mút mạnh, giọng nói vô cùng khàn khàn: “Lại làm cái gì khác được không?”.

Dương vật cứng rắn của người đàn ông đã sớm cương lên chạm vào bụng cô, Bạch Lê hoảng sợ run rẩy, giọng nói khẩn trương đến mức nói lắp, “Không, không được…”
Thẩm Ám hôn cô lần nữa, âm thanh len lỏi giữa môi và răng, “Được, vậy để lần sau.”
Trong lòng Bạch Lê run rẩy dữ dội.
Đốt ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng vỗ về cổ cô, dọc từ vành tai đến bên má, sau đó anh lại cúi đầu xuống hôn cô, giọng nói cũng khàn đi, “Anh đi thật đây.”
Hàng lông mi trước mắt của Bạch Lê ươn ướt vài giọt nước mắt, cô ngẩng đầu nhìn anh, lông mi dày và dài run run như thể chú bướm đang muốn giương cánh bay đi.
Thẩm Ám sờ nhẹ khuôn mặt cô, “Ngủ ngon.”
Anh buông đối phương rồi mở cửa bước ra ngoài với một tư thế quái dị, sau đó chầm chậm dựa lưng vào tường, vươn tay kéo quần của mình.
Nghe thấy tiếng Bạch Lê đã khóa cửa cẩn thận thì anh mới nâng bước đi ra ngoài.
Trong phút chốc khi Thẩm Ám rời khỏi phòng thì ở bên trong cánh cửa kia, đôi chân Bạch Lê lập tức mềm nhũn mà ngồi bệt trên mặt đất.

Tay chân cô run rẩy khóa trái cửa lại, gần như phải bò mới đến được sô pha, cô cuộn tròn cả thân người giấu vào trong tấm chăn.
Hô hấp vẫn còn thoang thoảng hơi thở trên người Thẩm Ám, đôi môi bị hôn đến sưng đỏ tê dại, cô sờ vào miệng mình rồi lại nhớ đến một màn mới vừa nãy kia, toàn bộ cơ thể không kiềm chế được mà run rẩy cả lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận