Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tần Nhạc Chí cúi đầu, dùng sức nuốt nước bọt, không định buông tay, lòng tham quấy phá khiến cậu ta không tự chủ dùng ngón cái cọ xát trên làn da thượng cô một chút.

Lộ Điệp bị Vu Tề túm đi, vừa chạy vừa mắng: “Nè, ông bị làm sao thế? Đột nhiên phát điên cái gì! Muốn mua nước thì không biết tự mình đi mua hả.”

Vu Tề dùng sức kéo cô đi về phía trước một chút mới chịu buông tay ra, gãi gãi đầu, khắc mấy chữ tôi không phải cố ý lên mặt, nở nụ cười cầu hòa: “Thật xin lỗi, vì vừa rồi xem xong một bộ phim kinh dị, nên tôi có hơi sợ hãi, không dám tự đi một mình.”

“Một đứa con trai như ông sao mà cứ xoắn xuýt thẹn thùng như con gái thế? Tôi còn không sợ mà!” Lộ Điệp cố làm ra vẻ, ôm cánh tay trào phúng. Dưới bóng cây, một ngọn gió âm lãnh thổi qua, cô mạnh mẽ run hai cái, một chiếc xe máy đang di chuyển trên đường lớn đông đúc xe qua lại ở bên cạnh, đột nhiên bóp còi, tiếng còi xe vang loa lôi cô ấy trở lại không khí rừng rợn trong bộ phim kinh dị, liền thét chói tai.

Cuối cùng, Lộ Điệp vẫn bám sát bên cạnh Vu Tề, mua bốn chai nước ấm.

Trong lúc đi về, tốc độ của Vu Tề rất chậm, có thể so sánh với rùa, có thể đi chậm bao nhiêu thì cậu ta sẽ đi chậm bấy nhiêu. Lộ Điệp theo sát cậu ta, cũng không thể không thả chậm tốc độ nện bước.

Đến cuối cùng, cậu ta trực tiếp dừng lại không đi nữa, chọc cô ấy tức giận, chửi ầm lên: “Có phải con quỷ trong bộ phim lao ra bẻ gãy chân bẻ ông rồi hả? Có muốn đi đến khoa chỉnh hình khám xem không!”

Vu Tề cười mỉa: “Xin lỗi, thật sự là thân thể tôi có hơi không thoải mái.”

Người ta đã ra vẻ hiền lành tươi cười, Lộ Điệp cảm thấy nếu cô ấy còn tiếp tục mắng cậu ta sẽ bị lương tâm khiển trách, không bằng mắng Tần Nhạc Chí cho sảng khoái đi.

Vu Tề thăm dò nhìn sang ven đường, không nhìn thấy bóng dáng của hai người kia, trong lòng cậu ta hơi mừng thầm.

Tần Nhạc Chí đã nhờ cậy cậu ta, muốn Vu Tề giúp cậu ta có chút không gian riêng tư với Hạnh Mính, nhiệm vụ lần này Vu Tề làm rất hoàn mỹ!

“Đám người kia đang làm gì? Giữa trưa trời nóng còn tụ tập một chỗ, không thấy nóng sao?”

Vu Tề nghe Lộ Điệp nói mới nhìn lại, nhóm người qua đường đang vây quanh một cái bồn hoa, có người chụp ảnh, có người gọi điện thoại. Đám đông khá ầm ĩ, bầu không khí không giống như có drama gì đó mà trên mặt bọn họ đều thể hiện vẻ bất an.

Hai người đều là người thích xem náo nhiệt, vội chạy chậm đến sau đám đông, nhón mũi chân nhìn vào bên trong, có người lên tiếng ngăn lại: “Mấy đứa nhóc đừng nhìn! Xoay đầu lại đi, mau mau!”

Một câu này đã hoàn toàn đánh thức tâm lý phản nghịch của Lộ Điệp, trong lòng cô ấy hét lớn một tiếng, không cho cô ấy xem, cô ấy càng muốn xem! Tiếp theo liền nhảy dựng lên.

Trong chớp mắt khi Lộ Điệp nhảy lên, tầm mắt lướt qua đám người chen chúc xô đẩy, nhìn thấy Tần Nhạc Chí nằm nghiêng nhắm mắt bất động bên cạnh bồn hoa, trên cánh tay cậu ta có một vết thương dài khoảng tầm mười centimet, kéo dài tới cổ tay, dòng máu đỏ sền sệt chảy ra. Cảnh tượng này rất giống trong bộ điện ảnh vừa rồi, không khác gì cảnh tượng con quỷ hút máu ôm thịt người sống gặm gặm, cực kỳ đẫm máu, cũng cực kỳ đáng sợ.

Lộ Điệp không đứng vững, trực tiếp quỳ gối trên mặt đất, Vu Tề đi lên đỡ cô ấy, lại nghe thấy có người thét chói tai: “Sao cậu ta lại mất ngón tay!”

Tấm thảm nhung Ba Tư màu nâu vừa mềm lại vừa êm ái, các sợi lông ngắn uyển chuyển lõm xuống, cảm giác nằm lên cực kỳ thoải mái. Nhưng lúc này, Hạnh Mính đã chẳng còn tâm trạng thưởng thức, cả người phủ phục trên tấm thảm, đôi chân trần trụi áp trên mặt thảm mềm mại, giày của cô đã sớm không biết bị ném ở nơi nào.

Cánh tay vô lực liều mạng, cố hết sức bò về phía trước, vết thương trên cánh tay trái vỡ ra, máu chảy ra càng lúc càng nhiều. Hạnh Mính từ từ bò về phía trước, cô càng cố gắng bò, tốc độ máu trào ra từ miệng vết thương càng nhanh hơn, tạo thành những bông hoa máu lộng lẫy, trên mặt đất là một vệt máu đỏ tươi chói mắt đỏ tươi.

Từng giọt máu vui vẻ tô điểm thêm cho chiếc thảm Ba Tư, một vệt rồi hai vệt, như những bông hoa diễm lệ còn chưa kịp nở rộ, một con đường máu uốn lượn khúc chiết dần hình thành.

Nước mắt cũng rơi xuống càng ngày càng nhiều, mặc dù cô liều chết cắn chặt răng, chịu đựng muôn vàn thống khổ, thân thể run rẩy bò lê bò lết, nhưng những vết thương trên cánh tay liên tục truyền đến cảm giác đau đớn, khiến cho cô không thể đi thẳng.

Phía sau thấp thoáng tiếng hít thở u lãnh trầm thấp, giống như một cái dây thừng, buộc chặt trái tim yếu ớt bất kham của cô, quẩn quanh trên da thịt, hận không thể làm nổ tung từng mạch máu trong cơ thể cô.

“Bạn học Hạnh, cảm xúc của tôi hiện giờ rất kì lạ. Vì sao thế?”

“Vì sao thế, bạn học Hạnh? Vì sao?”

Lúc trước, giọng nói của Nguyên Tuấn Sách thiên về trầm thấp nam tính, giờ phút này anh đè thấp giọng, từng từ từng chữ như được phun ra từ kẽ răng. Cảm xúc không cam lòng không chỉ toát ra trong lời nói, vị trí trước ngực càng buồn bực, như có thứ gì đó ép anh không thể hô hấp bình thường.

Anh dùng sức nắm chặt nhúm quần áo trước ngực, bàn tay toàn máu cọ lên bộ đồng phục trắng hồng sạch sẽ. Nâng chân lên, Nguyên Tuấn Sách theo con đường máu uốn lượn đi về phía trước, lưng thững bước theo sau cô, mỗi một bước, vững chắc mà trầm trọng.

“Vì sao? Tôi không rõ, không phải bạn học Hạnh đã đồng ý giúp tôi diệt trừ loại cảm xúc kì lạ này sao? Vì sao cậu nói chuyện không giữ lời?”

Nhìn như bình tĩnh chất vấn, kỳ thật anh giống như dã thú đói khát đang trốn trong chỗ tối, bất kỳ lúc nào cũng có thể xông đến chỗ con mồi không hề phòng bị kia, cắn một cái lên cổ nó, khiến nó đi đời nhà ma.

Hạnh Mính càng khóc dữ dội hơn, cơ thể run rẩy nghiêng sang bên trái, đầu gối mất khống chế nghiêng hẳn về một phía, ngã xuống. Cảm giác không cam lòng và sợ hãi lấn át sự đau đớn truyền tới từ cánh tay bị thương nặng. Các giọt nước mắt nối tiếp nhau như hạt trân châu, máu trong người như đang chảy ngược, máu từ miệng vết thương cũng như vậy, chảy ra nhiều không cần tiền, càng ngày càng nhiều.

Ba vết cào dữ tợn kéo dài từ khuỷu tay đến mu bàn tay, dường như người để lại dấu vết đó muốn cạo hết những phần da mà Tần Nhạc Chí từng đụng vào xuống, tuyệt đối không giữ lại một chút gì, kể cả vân tay.

Hạnh Mính đã chuẩn bị sẵn sàng để đón chờ cái chết, tuyệt vọng chờ đợi khoảnh khắc kia buông xuống.

Khi cơ thể bay lên không trung, cô có dự cảm, Nguyên Tuấn Sách tuyệt đối sẽ không để cô chết thống khoái như vậy.

Quả nhiên, trời đất phút chốc quay cuồng, Hạnh Mính giống như một thứ đồ bị ném ra ngoài, cả người cô va mạnh vào lò sưởi âm tường hình đầu lâu khủng bố trong phòng khách.

Sống lưng xui xẻo đập vào phần góc cạnh nhô ra, cô ngã xuống mặt đất, cổ họng phun ra một ngụm máu, rùng mình sợ hãi nhìn anh đi tới.

Nguyên Tuấn Sách rũ lông mi, đôi mắt xinh đẹp bị che khuất, cả người lộ ra vẻ uể oải ỉu xìu. Ý cười ưu nhã thong dong học tập từ nhân loại đã không còn giữ được, lúc này nó trở về bản chất, không hề che đậy, lộ ra cảm xúc nguyên thủy cảm nhất, ánh mặt phẫn nộ, chăm chú nhìn cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận