Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Vân bối rối: “Vậy chúng ta rời đi như thế nào?”

Cô không thể lái xe, Tần Hạo Nam lại uống rượu, tài xế bỏ đi nên không có người lái xe.

“Chờ anh tỉnh rượu rồi nói tiếp.” Tần Hạo Nam lại gần cô hơn.

Trần Vân tưởng rằng sau khi uống rượu anh thực sự khó chịu nên cô lặng lẽ ngồi xuống, để anh dựa vào mình, càng ngày càng gần, hơi thở của anh thoang thoảng mùi rượu phả vào tai cô.

Anh mở miệng cắn vào dái tai nhỏ của cô.

“A… đừng…”

Ngay lập tức, bàn tay của anh bắt đầu không thành thực mà nhào nặn ngực cô.

Hôm nay cô ra ngoài nên phải mặc áo ngực, xúc cảm khi sờ không tốt lắn, anh có chút không vui quay sang cắn vào cổ cô.

“Anh rể… đừng như vậy, đây là bên ngoài.” Trần Vân đẩy ra, tuy là đường nhỏ ban đêm không có đèn đường, nhưng làm sao có thể đỗ xe bên đường…

“Em sợ cái gì? Không ai biết chúng ta là ai, hôm nay lúc ăn cơm anh thấy em nhìn Trương Vũ mấy lần, sao vậy? Cậu ta đẹp trai hơn anh sao?”

“Cái gì?” Trần Vân bị lời nói của anh làm cho hoang mang: “Em không có nhìn ai quá nhiều, anh ấy nói chuyện với em thì đương nhiên em phải nhìn anh ấy, đây là tôn trọng.”

“Em tôn trọng cậu ta? Vậy em không tôn trọng anh sao? Hiện tại anh đang nói chuyện với em, sao em lại không nhìn anh?”

“Chuyện này khác…” Đó là khi người ta nói chuyện bình thường, nhưng anh lúc này không phải.

“Anh thấy em là chán nhìn anh, muốn nhìn nhiều người đàn ông khác.” Tần Hạo Nam cố ý trêu chọc.

“Em đâu có như thế.” Trần Vân cảm thấy càng nói càng phẫn nộ: “Là anh kiên trì muốn đưa em ra ngoài, chứ không phải em muốn ra ngoài gặp đàn ông.”

“Đùa em thôi, lại tức giận? Đương nhiên là anh muốn đưa em đi chơi, ai bảo em ngày nào cũng nói quan hệ của chúng ta đáng xấu hổ?” Tần Hạo Nam không chịu nổi sự cám dỗ của cô, anh nắm lấy tay cô, để nó lên đũng quần đã căng phồng: “Bây giờ là buổi tối, người khác không nhìn thấy, có thể giúp anh rể ăn côn thịt được không?”

“Không được, đây là bên ngoài.” Trần Vân rút tay lại, vỗ vào mu bàn tay của anh, anh thật sự điên rồi, vậy mà muốn ở trên đường…

Tần Hạo Nam bị cô làm cho sửng sốt, hai người đã ở bên nhau lâu như vậy, chỉ có anh gây khó dễ cho cô, trước đây cô chưa bao giờ đối xử với anh như vậy.

Cảm giác như mối quan hệ giữa cô và anh ngày càng thân thiết hơn.

“Đây là ở trong xe, không ai nhìn thấy, vậy anh rể giúp em liếm.” Vừa nói, anh vừa mở ghế đôi xuống, đè cô xuống dưới.

“Không cần! Em không cần, em muốn về nhà.”

“Về nhà cho anh liếm?” Tần Hạo Nam gấp gáp xác nhận.

“Em muốn về nhà ngủ.”

“Vậy thì liếm ở đây xong rồi quay về , em có biết xe chấn là gì không?”

“Là gì?”

“Là làm ở trong xe, bên ngoài nhìn sẽ thấy xa luôn rung chuyển, là một loại trò chơi hoang dã, em có muốn thử không?” Anh thì thầm vào tai cô, dụ dỗ cô.

Anh thấy mình càng ngày càng tệ, quyến rũ cô chẳng khác nào quyến rũ một cô bé.

Trước đây có rất nhiều phụ nữ xô tới, đừng nói xe chấn, cho dù anh nói xuống xe, ghé vào xe để làm thì cũng sẽ có phụ nữ làm.

Nhưng bây giờ anh lại trơ tráo dụ dỗ cô gái nhỏ đồng ý để anh liếm tiểu huyệt của cô ở trên xe.

Trần Vân lắc đầu, mặt đã đỏ bừng, cô nghĩ không ra người nào có thể nghĩ ra làm những việc này, nhất định là ăn no rửng mỡ rồi.

“Em muốn về nhà, anh rể… xin anh, đừng như vậy.” Trần Vân bị anh trêu chọc đến muốn khóc.

Vừa nghe thấy tiếng cô khóc, một chút say sỉn trong người Tần Hạo Nam đều đã biến mất, anh buồn bực nói: “Bảo em ăn thì em không ăn, để anh liếm cho em em cũng không đồng ý, vậy em dùng tay giúp anh một chút, nếu không thì đừng mong trở về nhà.”

Trần Vân có chút sợ hãi, ở đây tối đen như mực, trong xe cũng không có bật đèn, cô sợ bóng tối, nghe được Tần Hạo Nam đã lùi một bướci, cô mò mẫm, đụng tới phần thân dưới đang đứng thẳng của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận