Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cưỡng Đoạt Bằng Huyết Thống
Cự vật khổng lồ nóng rẫy chĩa thẳng vào mặt Mật Mật. Mùi hương nam tính nồng đậm xộc thẳng vào mũi. Cô sợ hãi lắc đầu, nước mắt giàn giụa, cố gắng lùi lại.
“Em nói không…”
“Suỵt.” Lăng Nhiễm đặt một ngón tay lên môi cô. “Anh trai không thích nghe lời từ chối.”
Bàn tay đang nắm tóc cô giật mạnh ra sau. Mật Mật bị buộc phải ngửa cổ, miệng há ra theo phản xạ đau đớn. Chỉ chờ có thế, Lăng Nhiễm ấn mạnh gậy thịt của mình vào.
“Ưm… khụ… khụ…”
Cô bịt miệng, cố gắng nôn khan. Nó quá lớn, quá thô bạo. Nó chọc thẳng vào cổ họng cô, khiến cô không thể thở. Nước mắt nước mũi tèm lem.
“Nuốt đi. Đừng cắn.” Anh gằn giọng, bàn tay giữ chặt gáy cô, bắt đầu di chuyển.
Anh coi miệng cô như một cái huyệt động khác. Anh ra vào, nông sâu, mỗi cú thúc đều như muốn đóng cọc vào não cô. Mật Mật cảm thấy mình sắp chết. Chết vì nhục nhã, chết vì ngạt thở.
Bàn tay còn lại của anh không để yên. Nó trượt xuống, bóp nắn hai bầu vú cô, véo mạnh hai núm hoa đã sưng tấy. Anh muốn cô phải cảm nhận sự tra tấn này ở mọi nơi.
“Em thấy không, Mật Nhi?” Anh thì thầm, giọng khàn đặc vì dục vọng, ngay cả khi đang hành hạ cô. “Đây là cái giá của sự phản bội. Em dám chạy trốn anh.”
Cô không thể trả lời. Cô chỉ có thể phát ra những âm thanh “ư… ư…” thống khổ.
Anh đột nhiên thúc mạnh và sâu nhất có thể, giữ yên. Toàn thân anh căng cứng. Mật Mật cảm nhận được mạch đập thình thịch của anh trong miệng mình.
“A…” Anh gầm lên một tiếng trầm đục, và rồi, một dòng tinh hoa nóng bỏng, đặc sệt bắn thẳng vào cổ họng cô.
Anh không rút ra ngay. Anh ép cô phải nuốt trọn, không chừa một giọt.
Khi anh cuối cùng cũng buông tha cho miệng cô, Mật Mật lập tức bò đến mép giường, ho sặc sụa, cố gắng nôn ra, nhưng vô ích. Vị tanh nồng của nó vẫn còn đọng lại.
Cô chưa kịp lấy lại hơi.
Một lực mạnh lật ngửa cô lại. Lăng Nhiễm đã ở trên người cô. Anh không cho cô một giây nghỉ ngơi.
“Đêm qua là anh trai.” Anh nói, hơi thở phả vào mặt cô. “Bây giờ, là chồng.”
Anh tách hai chân cô ra, không một chút dịu dàng. Cự vật vừa được cô “chăm sóc” lại lần nữa cương cứng, hùng dũng. Anh đặt nó ngay cửa huyệt, nơi vẫn còn đau rát từ đêm qua.
“Không… Lăng Nhiễm… Em đau… Em chảy máu rồi…” Cô cầu xin trong vô vọng, cố gắng đẩy tấm thân nặng trịch của anh ra.
“Chảy máu sao?” Anh cười. “Tốt. Anh thích màu đỏ. Nó làm anh hưng phấn.”
Anh không thúc vào ngay. Anh dùng đầu khấc cọ xát, nghiền nát cái hột le của cô. Anh muốn cô phải ướt, phải tự mình cầu xin anh.
Nhưng Mật Mật chỉ có sợ hãi. Nơi đó của cô khô khốc vì kinh hoàng.
“Xem ra em vẫn chưa đủ ngoan.” Anh tặc lưỡi.
Anh nhổ một bãi nước bọt lên lòng bàn tay, rồi bôi trơn cự vật của mình, và cả cửa huyệt của cô.
“A!”
Anh đâm vào. Một cú dứt khoát.
Cảm giác như bị xé làm đôi. Mật Mật hét lên, tiếng hét bị nghẹn lại trong cổ họng. Đau. Đau đến mức cô tưởng mình đã chết.
Lăng Nhiễm bắt đầu di chuyển. Anh không làm tình. Anh đang cưỡng gian. Anh đang trừng phạt. Anh đang đóng dấu chủ quyền của mình lên cô bằng cách nguyên thủy và tàn bạo nhất.
Mỗi cú thúc của anh đều sâu và mạnh, như muốn xé toạc tử cung cô. Anh giữ chặt hông cô, không cho cô trốn thoát.
“Nhìn anh, Mật Nhi!” Anh gầm lên khi thấy cô nhắm chặt mắt.
Anh tát cô. Không mạnh, nhưng đủ để cô sững sờ mở mắt.
“Nhìn anh!” Anh ép cô. “Nhìn xem ai đang ở trong em. Là anh. Là Lăng Nhiễm. Là chồng em. Và cũng là… anh trai em.”
Anh nhấn mạnh hai từ cuối cùng, và thúc một cú thật mạnh.
Mật Mật bật khóc nức nở. Nỗi đau thể xác và sự vỡ vụn về tinh thần đã đạt đến đỉnh điểm. Cô không còn là cô nữa. Cô chỉ là một con búp bê rách nát dưới tay anh, mặc cho anh vò nát, chà đạp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận