Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoặc là vì anh mộng du khiến bọn họ sợ hãi, cũng có thể là cái khác, tóm lại, anh đã trải qua vài lần bị vứt bỏ.

Cuối cùng chỉ còn một mình anh.

Văn Tẫn đi đến trước tủ lạnh, nhẹ nhàng mở tủ lạnh ra, ánh mắt rũ xuống nhìn sàn nhà.

“Buổi tối, anh sẽ ngồi ở chỗ này chơi cờ.”

Anh đang nói về việc ba mẹ tắt đèn vào ban đêm.

Tưởng Uyển che miệng lại, nước mắt ào ạt chảy xuống.

Cô cắn môi, cố gắng khống chế giọng nói của mình, “Tại sao?”

“Quá yên tĩnh, không có người.” Văn Tẫn nhìn sàn nhà, giọng nói trầm thấp, “Lúc chơi cờ, anh sẽ an tĩnh lại, không thèm nghĩ nhiều như vậy.”

Tưởng Uyển cuối cùng cũng không thể khống chế được bản thân, xông lên trước ôm lấy eo anh.

“Sau này em sẽ ở bên cạnh anh.” Cô nghẹn ngào nói, “Em sẽ ở bên cạnh anh.”

Văn Tẫn cúi đầu nhìn cô, “Sao lại khóc? Không phải nói tới nhìn sẽ không khóc hả?”

Tưởng Uyển nghe anh hỏi như vậy, càng lớn tiếng khóc.

Văn Tẫn tìm socola, bóc vỏ đưa tới bên miệng cô, “Ăn một miếng đi, đừng khóc.”

“Văn Tẫn… Huhu…” Tưởng Uyển ôm cổ anh, khóc lóc nói, “Không muốn ăn… Em không muốn ăn…”

Cô khóc đến mức nước mắt rơi đầy mặt, ngực phập phồng, hơi thở dồn dập.

“Tưởng Uyển.” Văn Tẫn vươn lòng bàn tay lau nước mắt cho cô, “Em khóc như vậy, anh sẽ có phản ứng.”

Tưởng Uyển: “…”

Nước mắt của cô bỗng chốc ngừng lại.

“Anh không muốn làm ở chỗ này.” Anh ôm

cô, thật sự nghiêm túc hỏi, “Về khách sạn, em lại khóc được không?”

Tưởng Uyển: “…”

Trước khi đi, Tưởng Uyển vẫn vào phòng Văn Tẫn nhìn một cái.

Phòng anh chỉ có hai tông màu lạnh, xám và trắng.

Một chiếc giường, một cái bàn đặt máy tính và một cái bàn thực nghiệm nhỏ.

Có thể nhìn ra căn phòng này được quét dọn mỗi ngày, không có tro bụi.

Góc tường đặt đầy hộp quà, còn có hộp giày có đủ loại kiểu dáng.

Đây chắc là quà mà ba Văn Tẫn nói.

Tưởng Uyển đi đến trước bàn máy tính của anh, trên bàn đặt chiếc cúp trong suốt, viết chúc mừng Văn Tẫn đạt giải phát minh của viện nghiên cứu thành phố.

“Anh nhận nó lúc 5 tuổi.” Văn Tẫn ở phía sau cô nói.

Năm đó, là năm khó khăn nhất đối với Văn Tẫn.

Mỗi ngày anh luôn phải làm thực nghiệm, kiểm tra đối chiếu số liệu, một đứa trẻ nho nhỏ, lại giống như người lớn, nếu làm sai số liệu thì làm lại, không tức giận, không cáu kỉnh, không có cảm xúc nào đặc biệt, suýt nữa bức điên giáo sư và nghiên cứu viên bên cạnh.

Anh cho rằng, chỉ cần nghiên cứu thành công sẽ có thể nhìn thấy ba mẹ.

Nhưng kết quả nói cho anh biết, sau khi nghiên cứu phát minh thành công, còn có số nghiên cứu đếm không hết đang chờ anh làm.

Mà ba mẹ lại chỉ nói với anh một câu, “Chúc mừng, con đã làm được.”

Cửa đóng lại.

Làm bạn với anh, chỉ còn lại dụng cụ lạnh như băng và đêm đen dài vô tận.

“Đi thôi.” Tưởng Uyển chủ động dắt tay Văn Tẫn.

Hai người gọi xe.

Văn Tẫn vừa lên xe mở di động của mình ra, nói cho Tưởng Uyển, “Em xem trước đi, miễn cho lát nữa lại không mở được miệng.”

Tài xế: “…”

Tưởng Uyển: “…”

Không khí yên tĩnh mấy giây.

Văn Tẫn nhìn tài xế, mặt không cảm xúc hỏi, “Bác tài, phiền chú có thể xem như không nghe thấy không?”

Anh dừng một chút, bổ sung, “Nếu không, cô ấy sẽ tức giận.”

Tài xế: “…”

Tưởng Uyển: “…”

Vừa xuống xe, Tưởng Uyển không thèm quay đầu đi về hướng khách sạn.

Vừa đến đại sảnh, gặp được đám đồng đội của Văn Tẫn, cô ngừng lại.

Mấy người Đồng La Thiêu hỏi, “A, sao chị lại chạy thế?”

Tưởng Uyển cười trừ, “Không có gì, bên ngoài nóng quá.”

Văn Tẫn đi vài bước đã đuổi tới trước mặt, kéo Tưởng Uyển đi về phía thang máy.

Đồng La Thiêu đuổi theo hỏi, “A Tẫn, cậu vội vàng cái gì vậy?”

Văn Tẫn quay đầu ném xuống một câu, “Không có thời gian.”

“Cái gì?” Tám người nghe không hiểu.

“Chúng tôi muốn…” Văn Tẫn nhíu mày, “Không thể nói.”

Đồng đội: “…”

Tưởng Uyển: “…”

Đau lòng cả ngày hôm nay của Tưởng Uyển đều ném cho chó ăn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận