Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Bão Tình Dục Của Hàu
Vi Dự trằn trọc. Anh cố gắng nằm yên, sợ đánh thức cô. Nhưng cái nóng trong người anh ngày càng dữ dội . Cự vật cương cứng của anh như một thanh sắt nung, chĩa thẳng vào không khí, đau nhức. Anh khẽ dịch người, và vô tình, nó cọ vào mông Điền Điềm .
“Ưm…”
Điền Điềm cựa mình, mơ màng xoay người lại. Cô vẫn nhắm mắt, nhưng tay lại theo bản năng quờ quạng. Và rồi, cô chạm phải nó. Cứng ngắc, nóng bỏng.
Cô mở bừng mắt.
Vi Dự cứng đờ người, mặt đỏ như gấc. “Anh… anh xin lỗi… chắc là… do hàu…”
Điền Điềm nhìn anh, rồi nhìn xuống “cái lều” đang dựng đứng dưới lớp chăn. Cô bật cười, cơn buồn ngủ tan biến.
“Nó… ‘hưng phấn’ thật kìa.” Cô trêu.
“Điềm Điềm…” Anh rên rỉ, giọng vừa xấu hổ vừa van nài.
Cô thở dài, nhưng trong mắt lại lấp lánh ý cười. “Nằm im đi. Để em giúp anh.”
Cô chui vào trong chăn . Vi Dự giật nảy mình khi cảm nhận được bàn tay mát lạnh của cô bao bọc lấy cây hàng nóng rẫy của anh.
“A…” Anh thở hắt ra.
Điền Điềm bắt đầu di chuyển tay, chậm rãi, vuốt ve . Cô còn non nớt, nhưng sự mềm mại của bàn tay cô cũng đủ khiến anh phát điên. Nhưng chỉ một lúc sau, cô ngáp. Bàn tay cô chậm lại .
“Mệt quá…” Cô lầm bầm. “Em buồn ngủ…”
Vi Dự cắn răng chịu đựng. Anh kéo tay cô ra. “Thôi… em ngủ đi. Anh không sao.” Không sao mới là lạ.
Anh vừa dứt lời, thì cảm nhận được cô đang dịch chuyển. Cô không đi ra, mà dịch xuống thấp hơn.
“Hửm?”
Và rồi, anh cảm thấy một làn môi mềm mại, ấm áp bao lấy đỉnh của cự vật.
“Điềm Điềm!” Anh trợn tròn mắt.
Cô không trả lời. Cô chỉ đang bận rộn. Cô ngồi dậy, vén chăn lên, để ánh trăng mờ ảo chiếu vào. Cô muốn nhìn rõ thứ mình đang “giúp đỡ” . Cây hàng của anh, dưới ánh trăng, vừa đáng sợ vừa quyến rũ.
Cô cúi xuống lần nữa, lần này quyết tâm hơn . Cô ngậm lấy nó, dùng cái lưỡi tinh nghịch của mình liếm láp xung quanh. Vi Dự cong người lên, hai tay bấu chặt ga giường.
“Trời ơi…”
Cô ngậm sâu hơn, cố gắng hết sức. Cổ họng cô hơi khó chịu, nhưng cảm giác được anh đang run rẩy dưới miệng mình khiến cô có một sự thỏa mãn kỳ lạ. Nhưng chỉ được hơn mười phút, miệng cô bắt đầu mỏi nhừ .
Cô nhả ra, thở dốc. “Nó… nó lớn quá… em mỏi miệng rồi.”
Anh cũng đang thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm trán. Cự vật của anh vẫn sừng sững, ướt át nước bọt của cô, long lanh dưới ánh trăng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận