Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh đây bé cưng, sao thế?”

“Muốn đi tiểu.”

“Được, anh ôm em đi.”

Cao Đạm đem An Hân Phỉ chặn ngang bế lên, vào toilet.

“Đặt em xuống dưới đi.” Ai ngờ Cao Đạm lại không làm gì.

“Cao Đạm?”

“Thân thể bé cưng còn chưa khoẻ, anh tới giúp bé cưng.”

An Hân Phỉ còn chưa hiểu phản ứng lại như sau: “Giúp như thế nào?”. Cao Đạm đã lưu loát đem quần tính cả quần lót của cô cùng nhau cởi ra, thay đổi tư thế từ phía sau đưa đôi tay đỡ lấy chân cô, tư thế này giống như giúp cho đứa bé con đi tiểu.

An Hân Phỉ đỏ bừng mặt, không thuận theo vặn vẹo: “Đừng… Thật… Thật mắc cỡ…”

“Chỗ nào của bé cưng mà anh không thấy qua, tối qua anh còn tự mình đút thuốc hạ sốt cho em nữa đây.”

“……” Khuôn mặt nhỏ của bạn nhỏ An càng thêm hồng rực.

“Nước tiểu đi~” – Ai đó ý xấu treo ngoài miệng, thậm chí còn huýt sáo.

“Ối… Không…” – Dòng nước tiểu mãnh liệt dưới sự trêu đùa của người đàn ông với yêu cầu sinh lý cùng nhau tấn công, cuối cùng phải buông vũ khí đầu hàng, cùng với bụng nhỏ từng trận un rẩy, cột nước tiểu mãnh liệt phun ra, rót xuống bồn cầu phát ra âm thanh dâm mĩ chói tai.

“Bé cưng thật ngoan.” Dường như khen thưởng mà trút xuống một đống hôn ướt át chỗ cổ cô.

……

Quan sát cả đêm An Hân Phỉ cũng không có gì khác thường, cầm lấy thuốc bác sĩ kê cho, hai người liền lái xe về nhà, chỉ là trên khuôn mặt nhỏ của cô vệt ửng hồng thật lâu chưa tiêu tan.

[1] Giậu đổ bìm leo: thừa lúc người ta gặp nạn, nguy hiểm, khó khăn, v.v… mà xơ múi, đổ thêm dầu vào lửa…

An Hân Phỉ tuổi còn trẻ hơn nữa thân thể cũng vốn khỏe, uống thuốc mấy ngày là ổn, cứ vậy sinh nhật năm nay của cô cũng tới.

Cao Đạm vốn định đưa cô ra nước ngoài chơi mấy ngày, nhưng thật sự không sắp xếp được thời gian, đành phải huỷ bỏ, rời lịch mà ăn mừng sinh nhật ngay cùng chị xã bé bỏng nhà mình.

Vào ngày sinh nhật của vợ, chú già càng thêm tận tâm tẫn trách mà sắm vai ông xã tốt “nhị thập tứ hiếu”, sáng sớm đã bận bịu tất bật trong phòng bếp.

“Buổi sáng tốt lành.”

“Buổi sáng tốt lành.” An Hân Phỉ ngáp một cái.

“Ngoan, đi rửa mặt, chuẩn bị ăn cơm.”

“Vâng.” Bạn nhỏ nào đấy một đầu tóc rối, lẹt quẹt kéo dép lê vào phòng tắm.

Lát sau, lúc cô yên vị trên bàn cơm, Cao Đạm đã đem bữa sáng sắp lên bàn.

“Hôm nay là sinh nhật em, nên ăn mì trường thọ.” Anh không nói mì này chính là tự mình dậy sớm lăn bột cán nghiền. An Hân Phỉ nhìn bát mì nóng hổi nhẹ thơm hương hành trước mặt, nói không cảm động là không có khả năng.

“Cảm ơn anh.”

Anh cười cười, tỏ ý đón nhận lời cảm ơn của cô: “Nhanh ăn đi, nguội bây giờ.”

Cơm nước xong, anh ôm cô ngồi trên sô pha xem TV: “Lát nữa muốn đi đâu chơi, hửm?”

An Hân Phỉ lắc đầu, như chim nhỏ quấn người dựa trong lồng ngực anh, đáp: “Chẳng muốn đi đâu hết cả.” Hai người chỉ cần ôm nhau, cùng nhau ở cùng một chỗ như vậy là đủ rồi.

Cao Đạm vuốt ve cái cằm trơn bóng của cô, trêu đùa: “Một ngày đẹp trời mà không làm cái gì thật sự quá lãng phí, không bằng…”

“Cái gì?”

“Kế hoạch tạo người của chúng ta còn chưa thành công, phải tiếp tục nỗ lực đúng không?”

“……”

“Ha ha, trêu em, nhìn xem, mặt lại đỏ kìa.”

“Thật ra, cũng không phải không thể.” Cô đỏ mặt lẩm bẩm.

“Cái gì?” Anh không nghe rõ.

“Không có gì!” Cô đẩy tên “hung thủ” đang dán lên người mình, chạy mất dép.

Cao Đạm ở sau cười nói: “Bé cưng, mau thay quần áo, chúng ta về nhà bố mẹ vợ ăn cơm.”

“Biết rồi.” Giọng nói rầu rĩ của cô truyền tới.

Tối hôm qua ông An Chí Quốc gọi tới, muốn bọn họ về nhà ăn cơm nhân dịp sinh nhật của An Hân Phỉ. Bởi vì buổi tối Cao Đạm đã đặt “chương trình” mất rồi, nên đành phải tới đó ăn trưa.

Hai người lái xe tới nhà ông An, An Hân Phỉ quên mang chìa khóa, liền ấn chuông, mở cửa là bà Lan Di, chỉ là bụng người trước mặt có sự thay đổi rất rõ ràng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận