Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vô nghĩa, gửi địa chỉ cho tôi.”

Ô tô nghênh ngang mà đi, thân thể hắn đứng thẳng lại,hai ba nam sinh từ phía sau chạy đến bên người hắn .

“Tô ca, Bạch ca nói cái gì?”

“Cậu ta muốn cùng chúng ta đi câu cá.”

“Không được đâu! Cái ao cá bình thường nhà tôi làm sao đem ra chiêu đãi Bạch ca được a ?,cậu ta là một công tử nhà giàu cái gì mà chưa chơi qua, chịu đến cái ao nhỏ nhà tôi sao?.”

“Yên tâm đi, có người sẽ chiêu đãi cậu ta, không cần mày lo lắng.” Hắn vỗ vỗ bả vai nam sinh kia.

Câu cá thì Tiêu Trúc Vũ chỉ mới được nhìn qua từ trong sách, cô vẫn cho rằng loại hoạt động này cô vĩnh viễn không thể trãi nghiệm được , xa xôi không thể với tới, bởi vì sinh ra trong một làng núi hoang sơ, trừ bỏ thảm thực vật cô chưa từng thấy qua cái gì gọi là sông, vì ngày hôm sau có thể đi câu cá, cô hưng phấn suốt một đêm không ngủ.

Thời điểm Bạch Dương tới đón cô, trong tay cô còn cầm mồi câu cá, là bà ngoại mà cô yêu thương chuẩn bị cho cô.

Vừa lên xe, Tiêu Trúc Vũ liền lấy quả táo ra cho hắn: “bà ngoại nói, muốn chia cho cậu cùng ăn.”

Bạch Dương chộp cái bao nilon cô cầm trong tay qua, thấy được một cái bình nhỏ bên trong có chất lỏng màu xanh lục : “Đây là cái gì?”

“Tinh dầu.”

“Mang theo cái này để làm gì?”

“Bà ngoại nói đem nó bôi lên người, không thì con muỗi liền cắn trên mặt .”

Vết tát trên mặt cô tiêu sưng xuống không ít, nhưng vẫn có chút xanh hồng, nhìn như vậy đúng là thật giống bị muỗi chích.

“Đôi mắt sao lại thế này?”

Làn da trắng mịn như sữa bò liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy rõ thâm quầng mắt phía dưới, mí mắt tiều tụy sụp xuống , cô vô tâm vô phổi cười –hì hì– : “Không ngủ ngon.”

Bạch Dương nhéo nhéo mí mắt cô kéo sát đến mặt mình, cô đau ngao ngao kêu lên, bắt lấy bàn tay to, mặt hắn lập tức hiện lên ý cười, xảo trá ngả ngớn: “Cùng tôi đi chơi liền hưng phấn như vậy sao? Tiểu ngốc tử.”

“Tôi không hưng phấn cùng cậu đi ra ngoài chơi, tôi cũng không phải tiểu ngốc tử! Cậu mới là ngốc tử! Đồ con lợn!”

Tô Hòa Mặc đợi bọn họ thật lâu, một đám người đều đứng đợi chung quanh hồ nước, nghe tiếng gầm rú của xe thể thao cách đó không xa mới xác định là Bạch Dương tới rồi.

Mắt thấy một con cá muốn cắn câu, bị tiếng xe thanh dọa chạy.

Mọi người sôi nổi thả lỏng cần câu, nhìn phương hướng xe tới , chạy ở giữa hai hàng cây tùng cao lớn rậm rạp.

“Mẹ nó, Bạch ca thật ngầu a, cứ để xe tùy tiện bị trầy như vậy ?”

Vốn là xe thể thao có vô số vết thương ,hôm nay lại thêm vô số vết thương mới chồng chất đè lên, đem mặt ngoài của xe trầy sướt tróc sơn trở nên xấu xí.

Từ cửa ghế điều khiển xe mở ra, thời điểm Bạch Dương đi ra khỏi xe còn nhét thứ gì đó vào túi, vòng đến ghế phụ đem người túm ra.

“Ngốc tử kia lại chọc Bạch ca sinh khí?”

“Xi xi, nhỏ giọng chút.”

Tô Hòa Mặc cầm hai cái cần câu đi tới: “Bạch ca, chuẩn bị cho cậu!”

Lại nhìn người bên cạnh hắn, phát hiện trên mặt cô rõ ràng có vết tát, rõ ràng ngày hôm qua không có thấy.

Tiêu Trúc Vũ dùng tay áo chà lau nước mũi lung tung, bả vai không cam lòng run rẩy hít hít, một vòng đen hồng trên mắt ,khuôn mặt nhỏ trắng nhứ sứ tiều tụy giống như vừa bị người ngược đãi đánh lên.

“Đem đồ vật trong xe ra cho tôi, tôi muốn ăn.”

“Đi đằng kia ngồi đi!”

Đưa chân dài ra dáng vẻ như muốn đá vào cẳng chân cô, Tiêu Trúc Vũ sợ hãi khóc lóc chạy chậm về phía trước , Bạch Dương rõ ràng là đang nổi nóng, Tô Hòa Mặc chỉ chỉ cách đó không xa có một cái nhà được dựng bằng gỗ: “Cậu đi đến kia ngồi là được, chờ lát nữa bọn họ câu được cá là có thể nướng ăn.”

“Ô, ô ô……”

Cô đứng một bên khóc, cúi đầu xoa nước mắt hướng về chỗ kia mà đi, giống như một người cha mang hài tử ra ngoài chơi, không nghe lời bị ăn đánh vài cái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận