Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đào Đào: “…”

Thời điểm làm tình anh thật sự rất hung dữ. Trách không được lần trước anh nói cô sẽ không rời giường được.

Thời Thác giơ tay cọ cọ, hỏi cô, “Đau không em?”

Đào Đào lắc đầu, “Vẫn tốt ạ.”

Anh thấy đôi mắt cô vẫn còn đỏ, không đành lòng cúi xuống hôn lên eo cô một cái, “Lần sau anh sẽ không như vậy nữa, ra tay hơi nặng rồi.”

Cô gái nhỏ khẽ cười, cô đưa tay lên vuốt ve mái tóc ướt đẫm của anh.

Anh cũng mới tắm xong nên mái tóc ướt dính lại để lộ ra vầng trán đầy đặn, lông mày sắc bén trông rất cương nghị.

“Không sao, em không đau, hơn nữa…” Cô đang nói thì dừng lại vươn đầu ngón tay trắng nõn ra chỉ vào cánh tay anh, “Thì… em cũng cào anh mà.”

Lúc làm tình cô luôn nắm lấy tay anh khiến cho móng tay cắm sâu vào da thịt anh, lúc này trên cánh tay trắng nõn của anh cũng có vài vết cài và máu.

Thời Thác nghiêng đầu nhìn cánh tay của mình thì bật cười, anh đứng lên giơ tay chạm vào chóp mũi cô, giọng điệu mang theo sự cưng chiều sủng nịch, “Huề nhau à?”

Đào Đào lau khô mặt, lấy mỹ phẩm dưỡng da để trên bồn rửa tay thoa lên mặt, “Hình như nó khá đau đấy.”

Thời Thác ôm lấy cô từ phía sau, cằm anh gác trên vai cô, “Không có việc gì, em không đau là được.”

Cô gái nhỏ mỉm cười xoa xoa mặt rồi xoay người ôm cổ anh, “Em mệt quá nên ngủ thôi A Thác, ngày mai chúng ta còn phải đi học nữa.”

Anh ậm ừ, đem người bế ngang, “Ngủ.”

Lúc này, hai người đang nằm trên giường, Thời Thác ôm cô gái nhỏ vào lòng và đem cô nhét vào chăn bông, “Gần đây trời trở lạnh rồi đừng để bị cảm.”

Đào Đào nói “Dạ”, cái đầu xù cọ trước ngực anh, nhẹ nhàng nói,”A Thác, em thích làm chuyện đó với anh.”

Thời Thác sửng sốt vài giây, bật cười ra tiếng.

Anh cúi đầu, xoa mặt cô, “Ừ, anh cũng thích ăn .”

Chỉ thích “ăn” một mình em.

Gương mặt bị anh xoa đến hơi ngứa ngáy, cô cười nói, “Ai nha, anh đừng xoa hết kem dưỡng da trên mặt em.”

Thời Thác cảm thấy hứng thú liền xoa mặt cô nhiều hơn, “Em cũng xoa cho anh?”

“Nào có ai như anh chứ, ai nha anh đừng hôn em.”

***

Ngày hôm sau, Thời Thác tỉnh lại lúc trời tờ mờ sáng, cô gái nhỏ đang nép trong lòng ngực anh ngủ, tay cô đặt lên eo anh, hai chân kẹp lấy đùi anh. Kỳ thật trông cô với bạch tuộc không khác gì nhau.

Anh quả thật không thể nào ngủ ngon được.

Cô gái nhỏ này khi ngủ hay ngọ nguậy. Lúc này đây anh bị cô đụng chạm cho tỉnh giấc nên không thể ngủ tiếp được, anh cúi đầu đánh giá người trong ngực.

Đào Đào là cô gái đơn thuần và xinh đẹp.

Cô gái nhỏ có hai cái má thịt nên khi sờ cảm giác rất thích. Mí mắt uốn lượn xinh đẹp, lông mi cong vút như cây quạt nhỏ. Mỗi lần đôi mắt trong trẻo này mở to nhìn anh, anh đều không khống chế được muốn hôn cô.

Nghĩ đến đây yết hầu anh đột nhiên lăn lên xuống, anh hôn theo từ cái trán cô xuống phía dưới.

Qua đôi mắt, tới chóp mũi, cuối cùng là môi cô, anh vốn dĩ chỉ định hôn cô nhẹ một chút kết quả vừa mới cọ cọ cô đã ngay lập tức hé miệng cắn môi anh một cái. Thời Thác bị đau không nhẫn nhịn nữa đem đầu lưỡi dò xét vào trong.

Anh cuốn lấy cái lưỡi thơm tho của cô, mút, quấy, không chịu để nó yên một chỗ. Tay cũng thuận thế trượt theo vòng eo.

Tối qua sợ cô lạnh anh đã mặc áo ngủ cho cô.

Lúc này cô bị anh hôn cho tỉnh, phát ra âm thanh thì thầm “Ưm”

Thời Thác vươn tay qua đầu giường lấy đồng hồ báo thức nhìn thoáng qua xong con mắt rũ xuống rồi mở cúc áo ngủ của cô.

“A…”

Vật cứng kia đột ngột tiến vào, cô gái nhỏ không khỏi mở mắt ra theo bản năng yêu kiều rên rỉ. Cô mở mắt ra, nhìn thấy con mắt đang dần đỏ lên của anh.

“A Thác …”

Thời Thác cúi đầu hôn cô, thân dưới va chạm vào trong thân thể cô, “Nhóc con, làm một lần rồi đi học nhé?”

Đào Đào “A”, vừa muốn nói, anh đã đem cô quăng vào vòng xoáy dục vọng.

Cuối cùng cô bị anh làm cho đến khóc trên giường, động cũng không muốn động.

Lúc này Thời Thác đem cô bế lên, mang cô đi vào phòng tắm, “Rửa mặt đánh răng lát nữa chúng ta đi học.”

Cô gái nhỏ ghé vào trên người anh, xoa xoa đôi mắt, “A Thác, sao đến buổi sáng anh cũng muốn “hung dữ” với em vậy.”

Anh cười rồi vuốt ve mông cô, “Khống chế không được, anh làm em đau sao?”

Cô lắc đầu, vẫn thấy có chút mệt, “Không có, chính là mệt quá…” Chân mềm nhũn, cảm giác đứng cũng đứng không được.

Thời Thác nói, “Quen rồi sẽ tốt thôi.”

Hai người rửa mặt xong quay trở lại phòng ngủ thay quần áo. Lúc Đào Đào mặc xong quần áo mới nhớ tới Thời Thác không đem quần áo theo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận