Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hợp Đồng Của Quỷ
Khoảnh khắc bình yên ngắn ngủi của việc đặt tên cho con trai nhanh chóng bị phá vỡ bởi thực tại tàn khốc. Giữa bọn họ, ngoài đứa trẻ, chỉ còn lại sự căm hận, nghi kỵ và một tình yêu đã mục rữa.
Nhưng địa ngục của Hoa Thiên Tuyết, ít nhất còn có chút ánh sáng le lói của đứa con.
Địa ngục của Lưu Hạnh Trang… chỉ toàn là bóng tối đặc quánh.
Cô bị xích chân vào thành giường. Lý Mẫn Hào (gã điên) đã nhốt cô một tuần. Hắn lúc tỉnh lúc mê. Lúc tỉnh, hắn dịu dàng chăm sóc cô. Lúc mê, hắn lại gào thét tên “Thiên Tuyết” và cố gắng “làm tình” với cô. Hạnh Trang đã phải chống cự đến kiệt sức.
Hôm nay, cánh cửa mở ra. Nhưng người bước vào không phải gã điên.
Đó là Lý Mẫn Hạo.
Gã anh song sinh. Gã tỉnh táo. Gã mặc một bộ vest bảnh bao, mỉm cười lịch lãm, như thể bước vào một buổi tiệc, chứ không phải một phòng giam bẩn thỉu.
“Chào chị, Hạnh Trang.” Hắn ung dung ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng. “Tôi là Mẫn Hạo. Chắc chị đã chịu khổ nhiều rồi.”
“Cậu… cậu là…” Hạnh Trang run rẩy. “Cứu tôi! Thả tôi ra! Em trai cậu… nó bị điên rồi!”
“Tôi biết.” Mẫn Hạo cười. “Và tôi ở đây để giúp chị. Tôi có thể đưa chị ra khỏi đây.”
“Thật sao?” Hạnh Trang vồ lấy hy vọng như người chết đuối vớ được phao.
“Thật.” Hạo gật đầu. “Nhưng… với một điều kiện. Tôi cần chị ‘hợp tác’.”
“Hợp tác? Hợp tác cái gì?”
“Rất đơn giản.” Mẫn Hạo đứng dậy, đi vòng quanh cô, ánh mắt hắn như con rắn đang đo đạc con mồi. “Em trai tôi, Mẫn Hào, nó yêu Hoa Thiên Tuyết điên cuồng. Nhưng đồng thời, nó cũng bị thằng Kiệt (một nhân cách khác) ám ảnh, khiến nó hận Dương Hạ Vũ. Vấn đề là… nó đang nhầm lẫn chị là Thiên Tuyết.”
“Thì sao?” Hạnh Trang không hiểu.
“Thì chị…” Hạo cúi xuống, ghé sát vào mặt cô, giọng hắn đầy mưu mô. “Hãy cứ là Hoa Thiên Tuyết đi. Nhưng là một Hoa Thiên Tuyết… bị Dương Hạ Vũ hành hạ đến tàn tạ.”
Hạnh Trang sững sờ. “Ý cậu là sao?”
“Là chị phải kể lể với nó.” Giọng Mẫn Hạo trở nên phấn khích. “Kể cho nó nghe thằng Vũ đã đối xử với ’em’ tệ bạc thế nào. Kể cho nó nghe những thứ ghê tởm nhất mà chị có thể nghĩ ra.”
“Ví dụ như…?”
“Ví dụ,” Mẫn Hạo nhếch mép, giọng hắn trầm xuống, đặc quánh mùi dâm ô. “Nói với nó… thằng Vũ nó bệnh hoạn. Nó bắt chị ‘ăn phân’ của nó.”
Mặt Hạnh Trang tái đi.
“Nói với nó… thằng Vũ nó không phải người.” Hắn tiếp tục, ánh mắt sáng rực. “Nó bắt chị… ‘quan hệ với thú’.”
“Ghê tởm!” Hạnh Trang nôn khan.
“Chưa đủ.” Mẫn Hạo cười. “Nói với nó, thằng Vũ nó còn bắt chị ‘chơi trò đụ tập thể’ với đám bạn của nó. Chị phải làm cho nó tin rằng Dương Hạ Vũ là con quỷ dơ bẩn nhất trần đời. Làm cho nó phát điên lên vì hận. Chỉ khi đó, nó mới là công cụ hữu dụng nhất của tôi. Và chị… mới có thể được tự do.”
Lưu Hạnh Trang nhìn gã đàn ông trước mặt. Gã này còn đáng sợ hơn cả gã điên kia. Gã điên kia chỉ là mất trí. Gã này… là ác quỷ có lý trí.
“Tại sao… tại sao tôi phải tin cậu?”
“Vì chị không có lựa chọn.” Mẫn Hạo đưa ra một bản hợp đồng. “Ký đi. Giúp tôi. Chị sẽ được tự do, và tôi hứa, chị sẽ có đủ tiền để sống sung sướng đến hết đời.”
Hạnh Trang cắn môi. Tự do. Chỉ hai chữ đó thôi… Cô cầm bút, run rẩy ký tên mình lên.
“Tốt lắm.” Mẫn Hạo cầm lấy bản hợp đồng. “À, ký thêm bản này nữa. Phòng khi thất lạc.” Hắn đưa ra một tờ y hệt.
Hạnh Trang, trong cơn hoảng loạn, ký mà không thèm đọc lại.
Mẫn Hạo mỉm cười, cất cả hai tờ đi. Hắn rời khỏi phòng. Ngay khi cánh cửa đóng lại, hắn rút ra tờ giấy Hạnh Trang vừa ký sau. Hắn khẽ lột một lớp keo mỏng trên bề mặt.
Bên dưới lớp keo, những điều khoản thực sự hiện ra.
“Bên B (Lưu Hạnh Trang) đồng ý tự nguyện trở thành ‘người dưới quyền sở hữu’ của Lý Mẫn Hạo. Mọi hành vi chống cự sẽ bị tùy ý xử phạt, không cần tuân theo pháp luật. Hợp đồng có giá trị vĩnh viễn.”
Con nai ngốc…
Mẫn Hạo huýt sáo, hài lòng với con búp bê tình dục mới của mình.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận