Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vừa tiêm xong, Tỉnh Mịch Hà liền ngủ say. Đồ ăn được người mang lên đặt ở đầu giường cho nguội, Trạm Lâu ngồi ở một bên, nhìn chằm chằm vào ống truyền dịch.

Anh khoanh tay, nheo mắt nhìn kỹ hơn khuôn mặt tái nhợt cắt không còn giọt máu, tóc bù xù, môi răng khẽ nhếch, bộ dáng tùy ý đáng thương bị anh khống chế.

Anh cụp mắt nhìn xuống, cảm xúc thờ ơ bị bao phủ bởi một lớp sương mù mỏng manh, anh lặng lẽ giơ tay, vén chăn bông lên, vén bộ đồ ngủ của cô lên.

Trên bụng cô có một vết sẹo cực kỳ rõ ràng, nó đã chuyển sang màu nâu và chạy ngang qua bụng cô. Làn da mỏng manh có thể nhìn rõ mạch máu nổi lên bên trong, vết thương nổi bật chói mắt cực kỳ, vốn là ngọc trắng hoàn mỹ lại xuất hiện một ấn kí trên đó.

Chiếc quần bị cởi ra, trên chân trái có một vết sẹo, tất cả đều do tay anh tạo ra.

Trạm Lâu khóe miệng trễ xuống, không có một chút ý cười nào. Nếu thật sự hỏi anh có hối hận hay không thì anh chắc chắn không hối hận, chỉ hối hận vì thân thể ốm yếu này không chịu được cường độ trêu đùa của anh, chơi đùa vài cái đã ngã bệnh, có phải một ngày nào đó sẽ hoàn toàn có thể trêu đùa cô đến chết không?

Trạm Lâu không dám nghĩ tới, hắn dùng chăn che hai vết thương, nhìn như không thấy, giả bộ đang lừa dối chính mình.

Trình Huy mỗi ngày mời Trạm Lâu uống trà, thực ra là để tìm hiểu chi tiết về cái giá của sự hợp tác với anh, vì để biết thêm thông tin về Thịnh Duệ Lương bề ngoài không nhìn thấy được, anh cũng rất hợp tác với ông ta.

Lôi Hành tra xét người này thấy không có vấn đề gì, tuy rằng là một người buôn lậu lớn nhưng mà ông ta rất có nguyên tắc.

Cái giá này để đổi lấy bí mật của Thịnh Duệ Lương , Trạm Lâu không cảm thấy tiếc nuối.

Vị cục trưởng xuất nhập cảnh nổi tiếng này ở bên trong thì bảo vệ người nước ngoài từ cục nhập cư và giám sát tình hình nhập cư. Ở bên ngoài, ông ta lợi dụng quyền lực của mình để tiện lợi trong công việc tổ chức các băng nhóm thế giới ngầm và mở rộng lệnh bắt giữ dùng để che giấu tội phạm.

Thịnh Duệ Lương gần đây không chỉ mua thuốc nổ mà còn mua một số súng từ Trình Huy. Người ta nói rằng chúng được sử dụng để đi săn thú ở nước ngoài nhưng Trình Huy biết rằng ông ta cũng mua nhiều nô lệ từ những nơi khác để dành dự trữ đạn dược cho họ giúp mình làm việc.

“Trước đây tôi đã đề nghị với cục trưởng Thịnh, đi nước Mỹ làm việc sẽ thuận tiện hơn một chút, nhưng ông ấy đã từ chối mà không suy nghĩ. Theo lí thuyết trên thế giới này, so với tình hình hỗn loạn ở Đông Nam Á, nước mỹ thuộc về người giàu có thì việc tạo ra nơi trú ẩn cho tội phạm sẽ dễ dàng hơn.”

“Hơn nữa, ngài Trạm rất có tiếng ở Mỹ. Giám đốc Thịnh đến nhờ giúp đỡ chẳng phải sẽ thuận tiện hơn nhiều sao?”

Trạm Lâu cười mà không nói, hắn đã sớm đoán được, Thịnh Duệ Lương đã cố ý giết hắn từ lâu, nếu hắn phớt lờ, sớm muộn gì hắn cũng sẽ chết trong tay người của Thịnh Thụy Lương.

Tối hôm nay , Trình Huy đến mời hắn dùng cơm tối. Người mở cửa chính là Lôi Hành.

“Tiên sinh tôi có chuyện quan trọng không thể đi được ”

“Ồ?”

Theo những gì ông ta được biết, Trạm Lâu đang trốn ở đây và chưa từng gặp ai.

Nhưng mọi chuyện đã rõ ràng khi ông ta nghe thấy tiếng hét của một người phụ nữ phát ra từ khe cửa phòng ngủ không đóng chặt.

“Vậy giúp tôi nói lại với ngài Trạm, đợi ngài ấy hẹn khi rảnh”

Ngẫm lại thấy, thủ đoạn của hắn và Thịnh Thụy Lương giống hệt nhau, tiếng hét của người phụ nữ này cũng gần như giống nhau.

Tỉnh Mịch Hà bị bắt hé miệng, bị bàn tay hắn bịt chặt nhét mạnh cơm vào miệng. Cô vừa ăn vào miệng thì lại bị hắn đẩy cơ quan sinh dục xâm nhập vào cơ thể cô khiến cô nôn mửa lên xuống.

Cơm gần như vương vãi khắp giường, hắn dùng tay nắm cơm nhét vào miệng cô, túm tóc cô bắt cô há miệng ăn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận