Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cuộc Chiến Nơi Hậu Trường Và Giọt Nước Mắt Thầm Kín
Sau khi “hành hạ” Tống Lê đến mức cô không thể xuống giường, Hứa Từ mới miễn cưỡng rời nhà đi làm, không quên để lại một bàn thức ăn ngon và dặn dò cô nghỉ ngơi.
Tống Lê nằm lười trên giường đến tận trưa, tận hưởng cảm giác được cưng chiều. Nhưng cuộc sống của một người nổi tiếng không cho phép cô nhàn rỗi quá lâu. Buổi chiều, cô có lịch chụp hình tại studio.
Dù cơ thể còn đau nhức, Tống Lê vẫn trang điểm lộng lẫy, che đi những dấu vết ái muội trên cổ bằng lớp phấn dày, rồi đến studio. Vừa bước vào, không khí đã trở nên căng thẳng.
Tiếng cãi vã ồn ào vọng ra từ phòng thay đồ. Hà Niệm Đồng – cô em họ xa của Hứa Từ, cũng là một người mẫu đang lên nhờ sự nâng đỡ của Phó Thanh Hà, đang làm loạn.
“Tại sao lại cắt hợp đồng của tôi? Tôi đã chuẩn bị cho buổi chụp này cả tháng trời!” Hà Niệm Đồng gào lên, gương mặt xinh đẹp méo xệch vì tức giận.
Tống Lê lạnh lùng bước qua, không thèm liếc nhìn cô ta một cái. Cô ngồi xuống ghế trang điểm, ra hiệu cho trợ lý bắt đầu làm việc.
“Cô… Tống Lê! Là cô đúng không? Cô cướp hợp đồng của tôi!” Hà Niệm Đồng lao tới, định túm lấy Tống Lê nhưng bị bảo vệ chặn lại.
Tống Lê nhếch mép, ánh mắt sắc lẹm nhìn qua gương: “Cướp? Trong giới này, năng lực kém thì bị đào thải, đó là quy luật. Cô nên trách mình bất tài, hoặc trách người đàn ông của cô không đủ bản lĩnh giữ chỗ cho cô.”
Lời nói cay nghiệt của Tống Lê khiến Hà Niệm Đồng cứng họng, tức đến run người. Cô ta gào thét, chửi rủa, làm náo loạn cả studio, nhưng Tống Lê vẫn điềm nhiên như không, chỉ lạnh lùng ra lệnh: “Đuổi cô ta ra ngoài. Ồn ào quá, tôi không tập trung được.”
Khi Hà Niệm Đồng bị lôi đi, không gian trở lại yên tĩnh, nhưng lòng Tống Lê lại dậy sóng. Cô ghét Hà Niệm Đồng, không chỉ vì sự cạnh tranh trong nghề, mà còn vì một nỗi đau âm ỉ từ quá khứ liên quan đến Hứa Từ.
Đến trưa, Hứa Từ bất ngờ xuất hiện tại studio với hộp cơm trên tay. Anh tranh thủ giờ nghỉ trưa để đến xem cô thế nào.
Vừa bước vào phòng riêng, anh thấy Tống Lê đang ngồi thu lu trên ghế sofa, mắt đỏ hoe, vai run lên bần bật. Sự kiêu ngạo, lạnh lùng ban nãy biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại một cô gái nhỏ yếu đuối, tổn thương.
“Lê Lê? Sao thế em?” Hứa Từ hoảng hốt, đặt vội hộp cơm xuống, lao đến ôm lấy cô.
Tống Lê ngẩng đầu lên, nhìn thấy anh, nước mắt càng trào ra dữ dội hơn. Cô vùi mặt vào ngực anh, khóc nức nở, trút hết những ấm ức, kìm nén bấy lâu nay.
“Hứa Từ… em ghét cô ta… em ghét Hà Niệm Đồng…”
Hứa Từ không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng nhìn cô khóc, tim anh như bị ai bóp nghẹt. Anh siết chặt vòng tay, hôn lên tóc cô, vuốt ve tấm lưng đang run rẩy.
“Được rồi, ngoan nào, không khóc nữa. Có anh ở đây rồi. Ai bắt nạt em, anh sẽ đòi lại công đạo cho em.”
Anh không hỏi lý do, chỉ lẳng lặng ở bên, làm chỗ dựa vững chắc cho cô. Sự dịu dàng, bao dung của anh khiến Tống Lê càng cảm thấy tủi thân, nhưng cũng ấm áp vô cùng. Cô biết, dù cả thế giới có quay lưng lại với mình, người đàn ông này vẫn sẽ luôn đứng về phía cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận