Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một giấc này của Lục Tri Hạ rất sâu, lúc uể oải mở mắt ra đã sắp đến giờ ăn trưa.
Cô nhúc nhích một lúc trong ổ chăn, phát hiện ngoại trừ phần đùi có hơi đau nhức, trong hoa huyệt có cảm giác hơi lạ ra, những thứ khác đều không có trở ngại mấy, thậm chí cô còn có thể thoải mái xuống giường đi vào phòng tắm rửa mặt, xem ra tối hôm qua sau khi xong chuyện anh rể bôi thuốc cho cô đã có hiệu quả rất tốt.
Vừa đánh răng vừa lướt điện thoại, phát hiện tám giờ sáng anh rể có nhắn tin cho cô, hỏi cô đã tỉnh chưa, sau đó không đợi được cô phản hồi thì không gửi nữa, nhớ đến một màn tình ái củi khô lửa bốc tối hôm qua của hai người, Lục Tri Hạ đã cảm thấy nóng cả mặt, cô nhanh chóng đánh răng xong, sau đó trả lời tin nhắn của anh rể: “Em vừa tỉnh dậy.”
Đợi một lúc, anh rể không trả lời lại, Lục Tri Hạ bĩu bĩu môi, xem thử tin nhắn của những người khác.
Lúc chín giờ chị gái và Cố Miêu đều gửi tin nhắn cho cô.
Chị gái: “Đã dậy chưa, dậy rồi thì xuống ăn sáng.”
Lại xem tin nhắn của Cố Miêu, tin nhắn của cô ấy tương đối kích động.
Cố Miêu: “A a a a a, Lục Hạ Hạ, cậu mau xuống tầng đi a a a, nhiều quà nhiều quá quá a a a a a a a a….”
Cố Miêu: “Mình đoán cậu nhất định sẽ phải bóc quà đến đau tay đấy!”
Cố Miêu: “Muốn biết là thứ gì quá, cậu mau dậy đi!”
Nhìn thấy cả màn hình đều là a a a, Lục Tri Hạ mỉm cười, nghĩ đến những người bạn mà chị gái mời đến tối hôm qua, xem ra không giàu thì quý, bởi vì là buổi tiệc sinh nhật, mỗi người đều chuẩn bị một phần quà tinh xảo cho cô, từng phần quà đều được đặt trên chiếc bàn lớn, nhìn như một ngọn núi nhỏ.
Tối hôm qua Lục Tri Hạ bận làʍ t̠ìиɦ với anh rể, căn bản không có tâm tư để ý đến những thứ khác, càng không có thời gian đi bóc quà, lúc này nghĩ đến những món quà đó cũng có hơi tò mò, thế là cô thay quần áo, ngâm nga một bài hát, bước chân nhẹ tênh rời khỏi phòng.
Vừa đi đến đầu cầu thang đã gặp phải anh rể đang chuẩn bị xuống tầng, anh mặc một chiếc áo phông màu xám nhạt và quần thể thao màu trắng, nhìn rất trẻ trung như một sinh viên lớn học, mà không phải là giáo sư lớn học.
Bởi vì dáng người cao, tuy hai người cách một bậc thang nhưng tầm mắt gần như là song song với nhau.
Nghĩ đến hai người đã “giao lưu sâu sắc” rất nhiều lần vào tối hôm qua, Lục Tri Hạ cười ngại ngùng.
“Anh rể.” Cô nhỏ giọng chào hỏi, muốn vòng qua anh đi xuống tầng, kết quả cơ thể cô vừa mới lách qua bên trái, anh rể đã lặng lẽ chặn bên trái, cô muốn vòng qua bên phải, anh rể lại chặn bên phải, Lục Tri Hạ không chết tâm, trái phải mỗi bên đều thử một lượt, kết quả anh rể không nhúc nhích chút nào chặn ở trước mặt cô, không cho cô xuống dưới, anh cũng không nói gì, chỉ là ánh mắt mang ý cười nhìn cô.
Lục Tri Hạ nhỏ giọng kháng nghị: “Sao lại chặn em?”
Tô Cảnh cong khóe môi, dáng vẻ đứng đắn nói: “Một câu “anh rể” là muốn đuổi anh đi sao?”
Lục Tri Hạ thò đầu nhìn thử xuống dưới tầng, nhưng ở vị trí đầu cầu thang chỉ có thể nhìn thấy góc rẽ, không nhìn được bên dưới, cô ngoan ngoãn hỏi: “Vậy phải làm sao mới có thể cho em xuống tầng?”
Tô Cảnh cũng không làm khó cô, chỉ giơ ngón trỏ ra, chỉ chỉ vào môi mình, ý bảo cô hôn anh.
Lục Tri Hạ bỗng đỏ bừng mặt, tuy hai người đã làm việc thân mật nhất, nhưng lúc này dáng vẻ anh rể chọc cô làm cô có cảm giác đang yêu đương ngọt ngào với bạn trai, trong lòng như có nai con chạy loạn.
Cô cũng không rối rắm, bước xuống một bậc thang, nhanh chóng hôn lên môi anh rồi vội vàng đẩy ra, có hơi căng thẳng nhìn trước nhìn sau, sợ chị gái đột nhiên xuất hiện.
Không đợi cô phản ứng lại, Tô Cảnh đã giơ tay ôm lấy eo cô, một tay kia cố định cằm cô, sau đó ghé qua trao cho cô một nụ hôn cuồng nhiệt.
Sau khi hôn xong, Lục Tri Hạ lại bắt đầu mềm chân, Tô Cảnh đột nhiên xoa ngực cô cách lớp quần áo, cau mày nói: “Sao lại không mặc áo ngực?”
Lục Tri Hạ vội đập anh cái tay làm loạn của anh ra, nói: “Em dán miếng dán ngực.”
Lúc này Tô Cảnh mới gật gật đầu, nói với cô: “Em đi xuống trước đi, anh lên thư phòng trả lời một cuộc điện thoại công việc đã.”
“Vâng.”
Lục Tri Hạ đi xuống tầng, nhìn thấy chị gái đang ở trong phòng bếp nấu bữa trưa, dì giúp việc mấy hôm nay có việc xin nghỉ, vậy nên vẫn luôn là chị gái nấu cơm, sân nhà tổ chức buổi tiệc tối hôm qua lúc này đã được dọn sạch sẽ, nhìn không ra bất kỳ dấu vết huyên náo nào, có lẽ chị gái đã tìm team chuyện nghiệp đến dọn dẹp.
Cố Miêu cũng ở bên cạnh chị gái giúp chị một tay.
Lục Tri Hạ đi vào phòng bếp chào bọn họ, chị gái quay đầu lại nhìn cô, cười nói: “Cuối cùng em cũng dậy rồi, còn không dậy nữa là chị lên đá cửa đấy.”
Cố Miêu nhìn thấy Lục Tri Hạ, ánh mắt sáng cả lên, hưng phấn nói: “Hạ Hạ, cậu mau đi bóc quà đi.”
Lục Tri Hạ xua xua tay: “Không phải vội, bụng mình đói quá, ăn cơm trước đã.”
Chị gái lấy thịt kho tàu từ nồi ra đĩa, nói: “Vậy em có muốn ăn trước gì để lót dạ không, bữa trưa sắp xong rồi.”
Mười mấy phút sau, bốn người ngồi quanh bàn ăn dùng bữa trưa, chị gái và anh rể ngồi một bên, Lục Tri Hạ và Cố Miêu ngồi một bên, tất cả đều im lặng, không khí có hơi gượng gạo.
Hôm nay chị gái nhìn có hơi mất hứng, không quá muốn nói chuyện, chỉ chau mày lùa cơm, cảm giác không phải là ăn cơm mà đang nhai cát.
Lục Tri Hạ nhịn không được hỏi một câu: “Chị, chị không thoải mái sao? Có phải là tối hôm qua uống nhiều rượu quá không?”
Chị gái lắc lắc đầu, nghĩ một lúc, nói với Lục Tri Hạ: “Chỉ là chị đang nghĩ, em sắp khai giảng rồi, có muốn nhân mấy ngày nghỉ này ra ngoài chơi không, đúng lúc chị cũng muốn đi ra ngoài hít thở không khí một chút.” Nói xong, chị gái nhìn Cố Miêu, nói: “Đưa cả Cố Miêu theo, ba người chúng ta.”
Cố Miêu nghe thấy có phần của cô ấy thì kinh ngạc nói: “Vậy sao? Cảm ơn chị! Vậy chị định đưa bọn em đi đâu?”
Chị gái nghĩ một lúc, nói: “Kỳ nghỉ không còn lại mấy ngày nữa, không đi chỗ xa được, đi đến bờ biển đi, thành phố G có một công viên nước nghe nói vui lắm.”
Lục Tri Hạ nhìn anh rể đang trầm mặc ăn cơm, quay đầu hỏi chị gái: “Anh rể không đi cùng sao?”
Chị gái cười nói: “Anh rể em là người bận rộn, không thèm ra ngoài chơi với chúng ta đâu, kết hôn hai năm, số lần chị và anh ấy đi du lịch chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.”
Lục Tri Hạ nghe vậy thì hơi thất vọng, cô nhìn Tô Cảnh hỏi: “Anh rể, anh thật sự không muốn đi sao?”
Tô Cảnh bị cô nhìn mà trái tim mềm ra, không nỡ từ chối, chỉ nói: “Dạo gần đây không có việc gì, anh có thể đi cùng mọi người.”
Lục Tri Hạ bỗng cười xán lạn như mặt trời.
Chị gái lại lộ ra vẻ mặt kinh sợ, khoa trương nhìn mặt trời bên ngoài cửa sổ, hỏi Cố Miêu: “Mặt trời hôm nay mọc từ đằng Tây sao? Giáo sư Tô lại đồng ý đi chơi cùng chúng ta!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận