Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không cần lo lắng, đem chúng cất trong hang đá là được.” Tộc thỏ có rất nhiều hang đá ở ngọn nói sau tộc, có lẽ do tập tính, nếu không phải nước ngập thì rất ít người đồng ý sống ở đây.

Đám thỏ nghe xong không ngừng gật gù, rồi lẽo đẽo theo Đàm Ngư tiếp tục giảng về cách sử dụng. Ớt và hồ tiêu không được sử dụng quá nhiều, dược thảo cũng sẽ có tác dụng phụ, muốn dùng phải đến hỏi Cao Lệ. Không thể tự ý uống vào. Da thú lông dày có thể chống rét.

Hiện tại giống đực dựa theo cái bẫy Đàm Ngư miêu tả, còn đặc biệt cải tiến mà săn được không ít thú lông dài. Tất cả đều đem lọc da, thịt chế biến thành thịt khô chuẩn bị cho mùa đông.

Nói rồi liền dẫn bọn họ tới nơi phơi thịt.

Nắng phía đó tương đối gắt, mới qua hai ngày dường như đã muốn khô hoàn toàn. Thành một cục có chút cứng.

“Đó là thứ gì vậy?” Giống cái tò mò lên tiếng hỏi.

” Thịt khô đó!” Thố Hoa đối với cái cục đen đen cứng cứng này rất có kinh nghiệm, dù sao cũng đã được tận nay làm qua. Lanh chanh trả lời trước. “Có thể bảo quản rất lâu, dùng trong mùa đông cho các cô đấy?”

Toàn bộ giống cái bên dưới đồng loạt ồ lên một tiếng: “Vậy phải ăn thế nào?”

Cứng như vậy, đừng nói là bọn họ, có khi thú nhân giống đực còn không gặm nổi đó.

“Chuyện này…” Chuyện này thì quả thật Thố Hoa không biết, cô ấy nhanh nhẹn đưa mắt lên nhìn Đàm Ngư.

Đàm Ngư còn đang bận rộn kiểm tra đống thịt, cảm giác còn chưa khô lắm, nếu muốn bảo quản lâu dường như vẫn phải phơi thêm vài ngày, miếng thịt bên ngoài mặc dù đã khô lại nhưng hẳn là bên trong còn rất ẩm: “Có thể ngâm nước rồi đem nướng lên, chúng sẽ mềm ra rất nhanh”

Nói rồi đi tìm một miếng khô nhất đem ra thị phạm.

Cô tiến đến bên lu nước lớn, múc ra một ít dùng ngâm thịt rồi quay người đi kiếm củi khô.

“Để tôi giúp cô.” Thố Hoa là một con thỏ nhỏ nhanh nhẹn, nhanh chóng đem củi tới rồi thuần thục mà thắp bếp. “Mấy chuyện này cô cứ để tôi, đừng bẩn tay.”

Đàm Ngư hiện tại chính là tín ngưỡng trong lòng Thố Hoa.

Nếu hai từ để nói, thì đó chính là cuồng nhiệt hâm hộ. Đàm Ngư thấy cô ấy nhiệt tình cũng không ngăn cản mà để cho Thố Hoa làm, quen tay một chút sau này có thể dạy cho những giống cái khác biết làm thế nào.

“Văn Quân đâu rồi?” Từ lúc trở về, con báo gấm lớn đó luôn kè kè lấy Thố Hoa, nay đột nhiên không thấy tăm tích đâu khiến Đàm Ngư ngạc nhiên hỏi.

“Con mèo lớn đó đi săn thú rồi.” Thố Hoa vừa đốt lửa, vừa trả lời. “Giống đực tộc thỏ đặt bẫy, bọn người tộc rắn cùng hắn chê phiền phức liền trực tiếp đi săn.”

Đàm Ngư cười trừ trong lòng.

Dù sao cũng là bản năng của mãnh thú, sức mạnh cùng tốc độ ấy, lại không có sự kiên nhẫn của tộc thỏ, vẫn là nên để bọn hắn trực tiếp đi săn thì tốt hơn.

Thịt rất nhanh đã được ngâm mềm, Đàm Ngư liền cẩn thận lấy ra, cho lên bếp lửa nướng lại: “Nhìn này, thịt ngâm qua nước có thể làm mềm, còn giảm bớt độ mặn nữa.”

Nướng đến khi mùi hương của thịt lan tỏa trong không khí.

So với thịt tươi nướng lên còn thơm hơn gấp vạn lần, chính là nhờ sự giúp sức của ớt và hồ tiêu. Đẩy hương vị vốn ngon ngọt của thịt lên mức mỹ vị.

Đám giống cái không nhịn được mà chảy nước miếng. Miếng thịt không lớn, ở đây lại có đến chục giống cái.

Đàm Ngư chỉ có thể chia cho mỗi người một mẩu bé bé.

Thịt khô nướng lên hương vị đậm đà, dai dai cùng mềm ẩm.

Tất cả giống cái đều thật yêu thích, đều nói hôm nay trở về nhất định sẽ kêu giống đực của mình cố gắng săn nhiều thú rừng, làm thật nhiều thịt khô như vậy.

Bọn họ cùng nhau ăn trưa, nói chuyện trao đổi một lúc. Để Thố Hoa truyền đạt toàn bộ kinh nghiệm dùng những thứ gia vị này đến cho toàn bộ giống cái trong tộc xong thì cũng đã đến xế chiều.

Bình luận (0)

Để lại bình luận