Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sóng Gió Gia Tộc

Tuế Hòa theo bản năng tìm kiếm bóng dáng Nam Nhĩ Hạo. Cậu ta đang cười, nhưng nụ cười rất gượng gạo. Người tinh ý đều nhìn ra đó là nụ cười đầy xấu hổ – hạng mục quan trọng bị cướp mất, ngay vào đúng ngày sinh nhật của mình.

Như cảm nhận được ánh mắt chăm chú của Tuế Hòa, Nam Nhĩ Hạo nhìn về phía cô, nhưng lại không nhìn vào đôi mắt cô, mà dừng ánh mắt trên cần cổ trắng ngần của cô. Về phần dấu hôn bị mút đỏ ửng kia, nhìn gần thì chói mắt, nhìn từ xa lại càng thêm nổi bật.

Nam Nhĩ Hạo không nhìn Tuế Hòa nữa, Tuế Hòa cũng bị Cừ Chiêu thu hút sự chú ý.

“Có lẽ Nam Phong đã nghe được vài tin tức rồi.” Cừ Chiêu ghé sát vào tai cô nói nhỏ, “Nhưng hạng mục này, Nam Nhĩ Hạo không giành lấy mới là con đường đúng đắn.”

Hắn khinh thường kỹ thuật diễn vụng về của Nam Nhĩ Hạo, nhưng lại coi trọng sự thận trọng của cậu ta. Hạng mục này có vấn đề, xem ra Nam Nhĩ Hạo đã nghe lọt tai lời hắn nói.

Tuế Hòa không để tâm đến những chuyện đấu đá này, chỉ cảm thấy Nam Nhĩ Hạo thật đáng thương. Cô thở dài: “May mắn em với anh trai không cần phải giương cung bạt kiếm với nhau như vậy.”

Cừ Chiêu không thích Tuế Hòa nhắc đến người đàn ông khác trước mặt hắn, nhất là Tuế Sơ. Hắn xoa nhẹ eo Tuế Hòa: “Nhìn anh này.”

Tuế Hòa ngẩng mặt nhìn hắn, “Làm sao?” “Anh đẹp trai không?”

“Gì vậy chứ!” Suy nghĩ phiền muộn bị cắt ngang, Tuế Hòa đẩy hắn ra nhưng lại bị ôm chặt hơn. Cô bật cười thành tiếng, “Đẹp đẹp, anh đẹp trai nhất.”

Cừ Chiêu hài lòng, cầm lấy tay cô: “Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta cũng nên về thôi.”

“Đi luôn bây giờ à?” Tuế Hòa kéo tay hắn lên nhìn đồng hồ, “Ở đây còn chưa đủ hai tiếng mà.”

“Ở lại lâu như vậy làm gì? Tâm trạng của thọ tinh bây giờ không được tốt cho lắm, nán lại cũng chẳng thú vị.”

“Có phải nói một tiếng với Nam Nhĩ Hạo không, còn có anh trai nữa…”

Cừ Chiêu giữ lấy bả vai cô, từ phía sau đẩy cô đi, “Không cần.”

Tuế Hòa tức giận vì bị hắn đẩy đi như vậy, trong miệng lẩm bẩm mắng hắn ấu trĩ.

Mà ở nơi cô không nhìn thấy, Cừ Chiêu quay đầu lại liếc nhìn Nam Nhĩ Hạo. Nam Nhĩ Hạo nâng ly về phía hắn, không tiếng động mở miệng: “Cảm ơn.”

Cừ Chiêu thu hồi tầm mắt, làm như không có chuyện gì xảy ra.

Bãi đỗ xe.

Tuế Hòa dừng xe lại. Cô cởi dây an toàn, mếu máo với Cừ Chiêu ngồi bên cạnh: “Chân đau quá.”

Cừ Chiêu xuống xe, vòng qua đầu xe đi sang bên phía Tuế Hòa, mở cửa xe ra, động tác quen thuộc ôm ngang người cô bế ra ngoài. “Sao lại cảm giác như em mới là người uống rượu say nhỉ?”

Tâm trạng của Tuế Hòa bỗng nhiên rất tốt. Cô ôm lấy cổ Cừ Chiêu, ngoan ngoãn dựa vào người hắn. Hai đùi vắt chéo lắc lư, trắng nõn mịn màng. Lớp lụa màu da càng làm nổi bật đôi chân như ngó sen tươi mới. Cô lẩm bẩm: “Chắc là uống nhầm phải ly rượu của anh rồi.”

Không biết học được từ đâu cái cách nói năng lung tung này nữa. Cừ Chiêu nâng cao người cô lên một chút, hỏi: “Có phải rất mệt không?”

“Ừm.” Hôm qua cùng Cừ Chiêu lăn lộn đến quá khuya, làm cho eo của cô đau nhức suốt cả ngày hôm nay.

“Lên phòng anh sẽ xoa bóp cho em.”

Đi vào thang máy, Cừ Chiêu ấn nút tầng cao nhất. Cửa thang máy đóng lại, không gian khép kín chỉ còn lại tiếng hít thở của hai người họ.

Sau khi xoa bóp xong còn không phải vẫn cùng một kết cục hay sao? Tuế Hòa dùng đỉnh đầu dụi vào ngực hắn: “Thế thì anh giúp em tắm luôn đi.”

“Cũng không phải là không được, nhưng dù sao cũng phải cho chút phần thưởng chứ, anh không thể làm không công được.”

Còn làm bộ làm tịch nữa.

Tuế Hòa đáp: “Vậy phải xem anh phục vụ có thoải mái hay không đã. Nếu thoải mái thì chắc chắn phần thưởng sẽ rất hậu hĩnh.”

“Đương nhiên rồi.”

Cừ Chiêu xoay người nhìn về phía tấm kính phản quang bên tay trái. Hắn đang ôm Tuế Hòa, Tuế Hòa thì đang làm nũng trong vòng tay hắn, nụ cười ngọt ngào, như một nàng búp bê sứ tinh xảo. Màu da thật sự rất hợp với cô, nhìn cô lúc này thật giống ly kem bơ mát lạnh.

Cừ Chiêu đã từng gặp gỡ rất nhiều người, nhưng chỉ có cô là đặc biệt nhất. Nhất cử nhất động đều quyến rũ mê người, khiến hắn muốn ngừng mà không được, hận không thể chết chìm trong dòng nước dịu dàng êm ái này.

Cừ Chiêu bóp nhẹ đùi cô, ý bảo cô nhìn sang bên trái, “Em nhìn kìa.”

Tuế Hòa theo lời quay đầu lại, đột nhiên cảm thấy thẹn thùng gấp bội. Cô chỉ nhìn đúng hai giây liền vội vàng vùi đầu vào trong lồng ngực Cừ Chiêu: “Thả em xuống đi.”

Cừ Chiêu nhướng mày: “Thả cái gì cơ?” Thang máy vang lên một tiếng “đinh”, cửa mở ra. Hắn ôm Tuế Hòa đi ra ngoài, “Không thả, trực tiếp đi tắm luôn.”

Trở lại căn hộ, Cừ Chiêu đi thẳng về phía phòng tắm. Tuế Hòa giãy giụa muốn xuống: “Thay quần áo trước đã!”

Cừ Chiêu cắn yêu lên má cô, “Không cần thay.” Hắn muốn nhìn dáng vẻ cô mặc chiếc váy lụa ướt sũng toàn thân…

Nước, váy, cơ thể. Còn có chiếc quần lót mà hôm nay hắn đã chọn cho cô nữa.

Chậc, chắc chắn sẽ vô cùng kiều diễm. Chỉ nghĩ đến thôi đã cứng cả lên rồi.

Cừ Chiêu ôm Tuế Hòa đặt xuống dưới vòi hoa sen, “Đứng thẳng nào.”

Lúc vào cửa, đôi giày cao gót trên chân Tuế Hòa đã bị hắn tiện tay vứt ở cửa ra vào. Cô đi chân trần đứng thẳng người, hai tay chắp sau lưng, đầu ngón chân chụm lại, như một cô học sinh tiểu học đang bị thầy giáo răn dạy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận