Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sắc bén, nặng nề, đan xen những cảm xúc phức tạp.

Anh nhổm người dậy, từ từ cởi từng chiếc cúc áo, như đang bóc từng lớp vỏ ngoài của một tác phẩm nghệ thuật đắt tiền. Khoảnh khắc anh cởi áo, thân trên với những cơ bắp chắc nịch hoàn toàn hiển hiện trước mắt cô.

Cô ngừng thở. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy cơ thể trần trụi của anh.

Dù họ đã từng nhiều lần thân mật, nhưng trước nay anh đều lột sạch cô trong dáng vẻ chỉnh tề, chưa lúc nào chủ động để mình trần trước mặt cô như bây giờ.

Tiếng xé vải cất lên trong giây phút cô ngây người, chiếc váy cô mặc bị anh hung hăng xé rách toác, đến khi cô hoàn hồn, bộ váy xa xỉ đã bị xẻ làm đôi.

Cơ thể lả lướt quyến rũ của người con gái lọt vào mắt Tống Đĩnh Ngôn.

Da cô trắng bóc, long lanh như có thể véo ra nước, vì mặc váy dạ hội nên chỉ dùng miếng dán ngực và quần chữ T. Đôi ba mảnh vải con con ẩn dưới lớp váy rách rõ chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.

Quả nhiên, ánh mắt của người đàn ông càng thêm tăm tối, thậm chí còn ửng đỏ vì ham muốn. Anh đè lên cô, song không gắn chặt môi mình vào cơ thể cô ngay, mà đặt một nụ hôn trên vầng trán.

Nụ hôn rất nhẹ, gần như thành kính.

Cô hoảng sợ, nức nở: “Anh không thể… không thể làm vậy với tôi được.”

Anh tựa lên trán cô, đáy mắt tràn đầy vẻ ngả ngớn, “Phải ăn em thì em mới chịu ngoan đúng không?”

Sức nóng nơi ngực anh gần như làm bỏng mặt cô; cô nằm dưới thân anh, khuất nhục, song cái nóng thiêu đốt trong cơ thể vẫn lan tỏa đến từng giác quan một cách mất kiểm soát.

Cô thực sự điên rồi mới có thể nảy sinh phản ứng sinh lý trong loại tình huống này.

“Rõ ràng là anh lừa tôi…” Tô Anh ngoảnh đi, lên án trong tiếng thầm thì hờn tủi.

“Anh sẵn lòng giải thích tất cả những gì em muốn biết thật rõ ràng.” Anh hôn lên khóe môi cô, đợi cô kinh ngạc ngoái lại thì thuận thế khóa môi cô, luồn lưỡi tách môi răng cô ra, mạnh mẽ xâm nhập, cắn mút cái lưỡi nhỏ của cô. Chẳng mấy chốc, cô hóa thành một vũng nước, choáng váng đáp lại anh.

Chợt, anh buông cô ra, đôi mắt cô mơ màng, hãy còn đắm chìm trong hơi ấm của nụ hôn sâu vừa rồi.

“Đừng lẩn tránh anh.” Anh cúi đầu, cắn lên mạch máu nhỏ li ti trên cổ cô, nghiền nát tâm trí con người ta.

Tô Anh cắn chặt môi, song vẫn không ghìm nổi tiếng rên rỉ: “—— Ưm…”

“Rất nhiều việc đều đã được định sẵn rồi…” Anh hôn lên nơi mềm mại sau tai cô, nói điều mà cô không hiểu.

“Việc em gặp được anh, và cả…” Anh ngẩng đầu nhìn vào mắt cô, trìu mến tỏ hết lòng mình, “việc anh yêu em.”

Tô Anh bỗng ngừng thở, cơ thể cứng đờ.

Cô không nghe thấy gì cả.

Cô không tin, không được phép tin một chữ nào.

Tô Anh, mày đừng làm chuyện điên rồ nữa.

Mày không thể… không thể…

“Tống Đĩnh Ngôn, anh…”

“Suỵt.” Ngón tay anh chặn môi cô, và cả lời cô muốn nói.

“Anh biết em không tin.” Anh áp tay lên eo cô, men dọc lên làn da nhẵn nhụi, lòng bàn tay vừa chạm vào áo dán ngực thì lập tức kéo tuột món đồ, đôi gò bồng đảo trắng tuyết nhảy bật ra ngoài.

Anh nheo mắt, nói: “Thế nên, để anh cho em xem.”

Một tay anh nắm trọn bầu ngực mềm, hung hăng nắn bóp, thịt ngực tràn qua kẽ tay anh thành đủ mọi dáng hình, cảm giác trơn mềm khiến hơi thở của anh trở nên dồn dập.

Cặp đào bị anh mặc sức xâm phạm, khoái cảm đáng thẹn lan khắp toàn thân cô, đến khi anh cúi đầu ngậm hạt đậu đỏ mẫn cảm kia, cơn tê dại tận xương tủy nháy mắt chạy thẳng lên đầu, đánh cho lý trí cô tan tác, mũi chân căng cứng, cong như vầng trăng non.

Người đàn ông vô cùng kiên nhẫn, luân phiên liếm láp hai đỉnh đồi phớt hồng, chỉ trong thoáng chốc đã khiến chúng săn cứng như đá, khiến cô rên rỉ như chú mèo con.

“—— Đừng mà, đừng như vậy được không?”

Anh nhả ra, rồi lại quyến luyến quét đầu lưỡi thô qua hạt đậu non, làm cô thoáng run rẩy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận