Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cho dù Tô Hoan ngọt ngấy gọi cha, hắn đều chỉ cứng rắn đáp một tiếng “Ừm.”
Tô Hoan trực tiếp trợn tròn mắt, lão nam nhân này định ăn xong thì không nhận sao?

Mấy ngày nay tâm trạng của Tô Hoan không tốt, cho dù mẹ ở nước ngoài gửi cho cô rấtnhiều món quà, cũng không thể giảm bớt tâm trạng tồi tệ của cô.
Từ sau tối đó bắn tinh giữa hai ͼhân cô xong, cha lại coi cô thành mãnh thú hồng thủy, nhìn thấy cô đều gương mặt nghiêm túc, kéo giãn khoảng cách với cô, giống như tới gần một chút sẽ bị cô ăn luôn.
Buổi tối càng sớm khóa trái cửa phòng, khiến Tô Hoan không thể tiến vào.
Tô Hoan vừa tức giận vừa buồn bực, rõ ràng đều bị cô câu tới tay, sao thái độ của cha còn lạnh lùng cứng rắn hơn trước?
Rốt cuộc là phân đoạn nào bị lỗi?
Tuổi trẻ khí thịnh, không chút cố kỵ cô, đương nhiên sẽ không hiểu được rối rắm và tự trách của lão nam nhân, hắn chỉ thiếu chút nữa là tự sát tạ tội.
Tâm trạng không tốt lắm, Tô Hoan nhìn người nào cũng thấy không vừa mắt, nhìn không thuận mắt nhất đương nhiên là Thẩm Châu Châụ
Mà không biết sao xui xẻo, Thẩm Châu Châu vừa vặn đụng vào họng súng của cô.
Chiều hôm nay Tô Hoan ngủ cả trưa, tỉnh lại nằm trên giường chơi trò chơi một lát, mãi đến khi cảm thấy đói bụng mới rời giường xuống lầu tìm đồ ăn.
Khi đi xuống dưới lầu, vừa vặn gặp được Thẩm Châu Châu và bà Tô từ ngoài trở về.
Một tay của Thẩm Châu Châu xách mấy túi hàng mới mua, nhìn dáng vẻ chính là mới đi dạo phố trở về, cô ta tươi cười đầy mặt, vừa nói vừa cười với bà nội.
Vào phòng, nhìn thấy Tô Hoan đứng ở phòng khách, đôi mắt Thẩm Châu Châu lóe sáng, cao giọng nói với cô
“Hoan Hoan, cô rót cốc nước giúp bà nội đi.”
Tô Hoan nhíu mày, biểu cảm lạnh lùng, đứng tại chỗ không cử động.
Bà nội còn đang thay g͙iày, không nhận thấy được khác thường của hai người.
Thẩm Châu Châu vẫn nở nụ cười, đặt túi đồ mua lên trên sô pha, lại nói “Làm sao vậy, không muốn rót cốc nước giúp bà nội sao?”
Tô Hoan cười mỉa, giọng điệu không thân thiện nói “Cô là cọng hành gì, có tư cách gì sai bảo tôi?”
Tươi cười của Thẩm Châu Châu mất đi, nhìn bà cụ ở cửa, dùng âm lượng bà cụ có thể nghe được nói với Tô Hoan
“Hoan Hoan, tôi không có ý sai bảo cô, chính là cảm thấy bà nội khát nước, muốn bà ấy nhanh chóng được uống nước. Nếu cô không muốn rót, tôi tự mình đi rót là được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận