Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh hẳn là lần đầu tiên trở thành người đứng thứ hai toàn trường đi.

Còn có năm ngày ăn tết, Tông Tầm cuối cùng ngừng để nghỉ đông, lúc về đến nhà Vương Dương Linh đang bưng một chén rượu đỏ đứng tại trước cửa sổ sát đất, nghe thấy tiếng liền quay đầu cười nhìn anh.

“Mẹ.” Tông Tầm mang theo túi chào hỏi.

Vương Dương Linh nhấp một ngụm rượu, đột nhiên hỏi: “MIT còn tính sao?”

Tông Tầm dừng bước chân đang đi lên cầu thang, dừng một chút, rồi mới nói: “Tính.”

“Rất tốt.”

Vương Dương Linh thỏa mãn cười, ánh mắt sắc sâu thẳm nhìn qua cảnh đêm ngoài cửa sổ.

Rượu đỏ lăn tăn trong chiếc cốc “bà” đang lắc trong tay, vô số gợn sóng dường như là những ngày xa cách trong tương lai.

Thì ra nửa năm đã trôi qua, Nguyên Thanh than nhẹ một tiếng dựa người vào góc tối, hai mắt mông lung do uống rượu nặng, cô nhìn cánh cửa đối diện với ánh mắt buồn bã.

Thi đại học kết thúc, anh cũng không ở nơi này, có lẽ sau khi cô đi liền không ở tại nơi này.

Thân thể cô tựa ở trên cửa trằn trọc trở mình, lộ ra mấy tháng qua mỏi mệt bất lực, khó được ngày nghỉ cô lại chạy về rồi uống rượu say khướt.

Tốt hơn hết là đừng đứng đây, vẫn là chớ đứng ở chỗ này, sợ anh đột nhiên mở cửa xuất hiện, cũng sợ anh tuyệt đối sẽ không xuất hiện.

Nguyên Thanh điền mật mã vào mở cửa vào nhà, lắc đến phòng bếp mới phát hiện lâu không có người trong phòng không có nước nóng, cô ôm ấm điện chạy không một hồi rồi mới cắm điện vào.

Bưng một chén nước nóng đun sôi, Nguyên Thanh trực tiếp ngồi trên bàn ăn, cô đặt chén xuống, hơi ấm từ trong nước phả vào mắt, vẻ chua sót và mơ hồ.

Thiếu niên an tĩnh trầm mặc kia ngồi phía đối diện, ánh mắt tỉnh táo của anh nhìn qua phía mình, đôi môi mỏng thường ngày mím chặt lại hiếm khi muốn mở ra, trầm giọng nói: “Uống đi.

Nguyên Thanh dùng sức nhắm lại mắt, đem hơi nước ẩm ướt che đậy ở đáy mắt, ảo giác chân thực như thế, chỉ có khi trời tối người yên cô uống say mới có thể xuất hiện.

Cô không còn dám mở mắt ra, trực tiếp đưa tay bưng lên chưa lạnh có phần còn nóng bỏng, nín thở một hơi uống xong, để chất lỏng tàn nhẫn chảy khắp thực quản.

Đặt cái ly xuống, không nhìn cái khác, Nguyên Thanh đứng dậy đi vào phòng ngủ, ngã ở trên giường.

Trong bóng tối, Nguyên Thanh nhắm mắt hồi lâu, rốt cục vẫn khóc.

Chắc là vừa tới nước Mỹ không quen khí hậu, Tông Tầm cả đêm đều phát sốt, khi mở mắt ra thì đã buổi sáng 11 giờ hơn.

Hôm nay là đến nước Mỹ ngày thứ hai, khoảng cách thời gian khai giảng có hơn hai tháng, nhưng anh vẫn đến đây sớm, anh chính là muốn rời đi.

Nâng cánh tay vô lực lên lần mò phía đầu giường, cuối cùng tìm được điện thoại, anh mấp máy bờ môi khô nứt, bấm vào phần mềm giám sát mà anh nói có thể gỡ nhưng không có gỡ.

Anh đối với mình có ba điều quy ước, theo thời gian chậm rãi giảm bớt số lần xem giám sát, từ mỗi ngày ba lần tới mỗi ngày một lần rồi bây giờ thì một tuần một lần.

Không phải sự tự chủ giúp anh kiểm soát hoàn hảo bản thân, mà là sự thất vọng về bóng tối vĩnh cửu trên màn ảnh.

Cô vĩnh viễn sẽ không xuất hiện, cho nên anh nhìn cũng không có ý nghĩa.

Theo hình ảnh ghi vào, Tông Tầm ánh mắt dần dần hoảng hốt, giống như gặp phải ảo giác, trong màn hình xanh xám đen hiện ra một bóng người, chính là Nguyên Thanh.

Có phải do nó đốt quá lâu không? Tông Tầm dùng sức nhắm chặt con mắt chan chát, có chút ngửa đầu ổn định lại, rồi mới chậm rãi mở mắt ra, nhớ lại quá khứ lúc trước người trên giường vẫn còn ở đó.

Đôi mắt mệt mỏi của anh vừa chua vừa nóng không còn chát nữa, ánh mắt khóa lại bóng người kia, anh nhíu nhíu mày, cô co ro, toàn thân đều đang run rẩy.

Cô đang khóc.

Vẫn là rất đau, toàn bộ trái tim đều bị cô kéo đi rồi, Tông Tầm dùng sức nắm quyền, răng không tự giác cắn chặt, thân thể ốm yếu rùng mình một cái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận