Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Phàm khẽ cười, ” Biết đâu được anh có thể đưa tro cốt của cha mẹ cho tôi.”

““Ha ha ha, tro cốt? Cô nhìn khắp căn phòng này sẽ có tro cốt sao! Bất quá nếu cô không tới, tro cốt của cha mẹ cô cũng sẽ thực sự không còn nữa.”

Ý cười khóe miệng từ từ hạ xuống, Tô Phàm từng bước tiến lại gần hắn.

“A, vậy anh nói xem, anh mời tôi đến đây để làm gì đây.”

“Còn không hiểu? Cô đối với sự tình của tôi sẽ thế nào, nếu cô dám nói với Lữ Nhất tất cả kế hoạch của tôi, có tin tôi sẽ giết cô hay không!”

“Thế à.”

Tô Phàm chuyển tay ra sau thắt lưng, xốc áo khoác lên, từ bên hông váy công sở rút ra con dao phay sáng bóng, đong đưa trong tay.

“Vậy anh cảm thấy, là ai giết ai trước đây?”

Trịnh Minh sửng sốt một chút, thân mình hơi không kiểm soát được mà hơi ngả người ra sau.

“A, Tô Phàm, cô vừa mới ra tù, tôi không tin cô lại muốn vào đó nữa.”

“Vậy anh nhầm rồi, tôi ra tù nhưng lại không nghĩ sẽ sống thêm để vào đó, giết người rồi bị phán tử hình thì sao, dù sao cái mạng này của tôi cũng không đáng giá, nếu là anh, bất quá anh có thể còn có giá trị.”

Cô nghiêm túc cười không giống như đang nói dối, đưa dao phay tới gần cổ hắn,” Tôi hỏi anh lần cuối, tro cốt của cha mẹ tôi ở đâu!?”

Nhìn mũi dao bén nhọn, hắn toát mồ hôi lạnh,” Ở, ở quê nhà tôi, tôi… Tôi chưa từng dám đụng tới, vẫn…Vẫn luôn đặt ở trên bàn dù….. Dù sao nơi đó cũng không ai đến, hiện tại chỉ sợ là có lẽ chỉ tích một tầng bụi mà thôi.”

“Quê nhà?”

Cô cau mày suy nghĩ một cách nghiêm túc, như thể cô đang nhớ tới quê nhà của hắn, hình như đã từng cùng hắn đến đó.”

“Vậy anh nói cho tôi, cha mẹ tôi năm đó……”

Còn chưa dứt lời, một lực mạnh đã đập mạnh vào cổ cô, cơn đau kích thích đại não khiến đầu váng mắt hoa, sức lực nắm lấy dao phay dần mất đi, che lại cổ đau phát ngốc, thống khổ khó chịu nhíu mày.

Cô biểu tình dữ tợn quay đầu lại nhìn, phía sau là Lâm Ngữ, trong tay cầm bình hoa lạnh lẽo, thở hổn hển trừng mắt nhìn cô, trên mặt cô ta vẫn còn kinh hách cùng sợ hãi.

“Nhìn xem Tô Phàm, đúng là đồ ngu, vào tù ba năm khiến đầu óc mày cũng trở nên đần độn, không tìm hiểu rõ đã muốn động thủ với tao, mày hôm nay chắc chắn sẽ chết, giữ mày lại chỉ rước thêm họa, hiện tại liền giải quyết mày!”

Hắn cúi xuống nhặt con dao trên mặt đất, đau nhưng vẫn còn sức lực, cô xoay người hướng cửa chạy.

Thật giống như con hamster tìm chết.

“Tao nói cho mày biết, mày không có khả năng mở được cái cửa đâu, nếu hôm nay mày chết, cũng là phải chết ở đây cho tao!”

Tô Phàm cầm tay nắm cửa mà vặn, quả nhiên mở không được, cố gắng chút sức lực cuối cùng mà chạy đến phòng tắm, đóng cửa thật mạnh, khóa trái, đầu óc một mảnh trắng xóa, phòng tắm không có cửa sổ, cô đã đem mình rơi vào ngõ cụt.

Thanh âm kêu gào ngoài cửa càng ngày càng lớn, lời nói đắc ý,” Mày có bản lĩnh thì ra đây! Hiện tại gọi cho Lữ Nhất, nói với hắn kế hoạch hủy bỏ không chừng tao còn có thể tha cho mày một mạng, bằng không liền chịu chết đi!”

Tô Phàm há mồm thở phì phò, cảnh tượng trước mắt như bị trùng lặp, cô cầm điện thoại bấm số đầu tiên trong nhật ký cuộc gọi.

Cổ đau cùng sưng tấy, cô cố gắng ôm bồn rửa mặt để không ngã xuống đất.

“Nhanh đến cứu tôi, khách sạn Phong Nhã phòng 1304, nhanh lên!!! Trịnh Minh muốn giết tôi!!!!!”

Bên kia trầm mặc một giây, tiếp đó là tiếng bước chân hỗn loạn cùng thanh âm trầm ổn.

“Chị chờ em, lập tức đến.”

Gân xanh trên trán nhảy lên, nhíu mày nhìn giao diện cuộc gọi, hình như không phải Lữ Nhất mà là Hạ Hạo Nguyên.

Cô nhớ lại, đúng rồi, cô đã trao đổi số điện thoại với cậu trước khi rời đi nên người đầu tiên trong nhật ký cuộc gọi chắc chắn là cậu.

“Tô Phàm!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận